Đọc bản đầy đủ tại ĐÂY.


– 9 –

Cũng như mọi buổi sáng, hôm nay Hiền ra bãi biển rất sớm… Ra biển để hóng gió mát và để có cảm tưởng rằng biển là của con nhà nghề, của những người đánh cá bắt ngao kiếm sống chứ không phải của bọn khuê các, công tử thừa tiền, thừa thời giờ ra đó chơi bời thỏa thích.

Thật vậy, vào giờ ấy trên bãi cát rộng chỉ thấy toàn dân chài vận quần áo nâu hay cởi trần đóng khố. Chỗ này mấy người nngồi sửa sang cải mảng hoặc buộc lại những nút lạt mục, hay đóng lại những cái chốt lỏng lẻọ Chỗ kia từng đám sáu, bảy người đứng đánh rút. Họ chia hai tốp cầm kéo hai đầu dây lướị Vì lưới dài và nặng nên họ hết sức ngả người co mạnh mà vẫn không đi lùi được chút nào tuy hai bàn chân họ luôn luôn dẫm bành bạch như lính tập ‘dậm chân tại chỗ’.

Hiền đi thơ thẩn bên những cảnh tượng quá quen mắt vì sáng nào cũng nhìn thấỵ Đã ba hôm nay nàng không thấy bóng Vọi đâu nên nàng hơi băn khoăn, nhớ anh đánh cá và những câu chuyện rất ngớ ngẩn của anh tạ Ngẫu nhiên, nàng nhìn ra biển xa để tâm hồn phiêu phiêu lướt theo những cánh buồm nâu nhấp nhô gợn sóng. Và nàng nghĩ thầm:

-“Có lẽ Vọi đi khơi!”.

Phải, những cuộc đi khơi đầy lạc thú. Vọi thường kể cho nàng nghẹ Nàng vẫn mơ ước đi liều một chuyến xem sao… Đi để được nếm những đêm trăng sao ngủ trên chiếc mảng bồng bềnh… Để ‘được’ ăn những bát cơm hẩm chan canh cà luộc với nước biển… Nhất là để được cùng bạn trai trẻ lực lưỡng vừa hát nghêu ngao vừa kéo lướị

Xưa nay nàng vẫn hay nghĩ đến những sự khác thường, thích làm những việc mà người ta không làm được hay không dám làm. Chẳng thế, một lần trước mặt Hồng nàng đột nhiên hỏi Vọi:

-Giá tôi lấy anh rồi chúng ta làm nhà ở bãi Lãn này cùng nhau chuyên nghề chài lưới thì anh có bằng lòng không?

Cho là một câu bông đùa để trêu ghẹo anh nhà quê hiền lành, Hồng nằm bò ra cườị Còn Vọi thì xấu hổ bẽn lẽn cúi gầm mặt xuống.

Nhưng câu hỏi của Hiền quả là thành thật…, thành thật trong một thời gian ngắn ngủị Ngồi trước biển rộng bao la sóng gầm đầu mỏm đá thì đối với nghề đánh cá, các nghề khác không còn có nghĩa gì nữạ Rồi trong khối óc ham thể thao, ưa sự sống hoạt động, phiêu lưu vẽ ra những cảnh hùng vĩ của một cuộcc đời hợp lý tưởng, cái lý tưởng viễn vông của ít bạn thanh niên hiện thờị Nàng mơ màng được chung sống với một chàng An Tiêm hay Lỗ Bình Sơn (Robinson Crusoe) ở nơi hoang đảo, tự kiếm lấy cái ăn, tự chế tạo lấy cái mặc và các khi giới để chồng cự các loài thú dữ. Đưa mắt nhìn Vọi lăẫm liệt uy nghi đứng bên, nàng như thấy lờ mờ hiện ra một tương lai sung sướng, đầy đủ cả hai phương diện tinh thần và vật chất.

Rồi một cảnh trái ngược đồng thời cùng hiện ra một cảnh nhỏ nhen, lụi xụi trưởng giả: chồng già đời mài đũng quần trên ghế các công sở… Nào bị người trên quở mắng… Nào phải tự hạ mình nịnh nọt kẻ nõ kẻ kia… Trong khi ấy thì vợ vênh vang xe nhà, ô tô, ra vẻ bà lớn bà bé với những bộ cánh sặc sỡ lòe loẹt. Cho đến những nghề mà người ta gọi là tự do nào đã lấy gì làm tự dỏ Người theo nghề buôn, nghề thầy lang, thầy kiện cũng phải chiều khách hàng, chiều người bệnh, phỉnh người sính tụng…, có khi phải xoay xở hết lối đủ vành.

Đến như các người theo nghề văn thơ thì lại càng khổ sở hơn nữạ Ở ngoài cảnh sắc tốt tươi mà tự nhốt mình vào trong phòng để tưởng tượng vẽ ra những cảnh sắc ấỵ.., rồi tưởng tượng mãi, tưởng tượng cho tới khi đôi mắt cận thị phải mòn mỏi… Tấm thân xưa kia nở nang phải khô héo, tâm hồn xưa kia sáng suốt phải mờ tối đị Họ cắm cúi thêu lời ca tụng cài đẹp, cái tươi của vạn vật muôn năm không già, mà vạn vật thì không bao giờ cần đến họ ca tụng…

Hiền cảm thấy rõ ràng cả một đời nên thơ của kẻ sống trong vạn vật, sống với vạn vật. Mỗi cử chỉ của mình, mỗi câu nói của mình đều liên lạc nhịp nhàng với cỏ cây, với đất nước, với ánh sáng, với không khí bao bọc quanh mình. Một một hành vi của mìnhh có một nghĩa, một triết lý sâu xạ Cái hành vi không gỉa dối vì nó vừa cần phải có để nuôi sống tấm thân, vừa làm cho tấm thân nở nang khỏe mạnh, đẹp đẽ thêm rạ

Hiền vừa đi vừa nghĩ đến buổi sáng ngồi nói chuyện với Hồng và Vọi ở baĩ Lãn. Những ý tưởng quá bạo tuy chỉ nung nấu ngấm ngầm trong tâm trí nàng mà chưa hề dám bày tỏ với bạn hay bất cứ ai, nhưng nàng vẫn suy đi xét lại mà nhận thấy rất hợp lý dù nhận thức có lờ mờ.

-“Ừ, họ cứ nói, cứ bàn suông rằng không nên phân đẳng cấp. Vậy sao ta không thể là vợ anh Vọi đuợc? Anh Vọi và ta đều không thuộc đẳng cấp nào cả vì đã không chia đẳng cấp thì còn làm gì có đẳng cấp. Hay lấy trí thức mà chia đẳng cấp? Nhưng nếu người chồng có trí thức không làm ta sung sướng bằng người chồng kém trí thức?”.

HIền mơ mộng nhìn ra xa rồi nghĩ tiếp:

-“Khônng thế được! Ta yêu ai thì ta quyết lấy người ấỵ Ta quyết xin mẹ ta cho phép lấy bẳng được người ấy, dù người ấy là một anh chàng đánh cá chất phác thơ ngâỵ”.

Rồi nàng mỉm cười kết luận:

-“Nhưng bây giờ thì hình như ta chưa yêu ai, kể cả anh chàng đánh cá chất phác thơ ngâỵ Vậy hãy xếp câu chuyện triết lý ấy vào một xó.”.

-Chị Hiền!

Hiền nghe có tiếng gọi quay lạị Lưu đầu cải bóng, mặc áo lót hở tay, từ dưới dãy phi lao chạy rạ

-Anhh Lưu dậy sớm nhỉ?

-Ra sau chị mà cònn bảo dậy sớm?

Hiền mỉm cười nhớ lại câu chuyện xảy ra mấy hôm trước. Hôm ấy Hiền cáu kỉnh, thấy Lưu chợt nhả thì sinh ghét tìm cớ để cự tuyệt cho hả lòng tức giận. Nhân Lưu gọi nàng là cô, nàng liền mai mỉa hỏi:

-“Vì lẽ gì tôi gọi anh là anh mà anh gọi tôi là cô? Anh coi tôi như em anh phải không?”.

Thì ra Lưu sợ hãi, vâng lời nàng mà kêu nàng là chị rồị Hiền sung sướng nghĩ thầm:

-“Đối với bọn họ, mình phải quả quyết đòi đứng ngang hàng thì tự nhiên đươc đứng ngang hàng ngaỵ”.

Lưu tiến dến gần:

-Chị không tắm sớm?

-Không!

Hiền nhìn vào phía trong hỏi:

-Hôm nay sao anh đi một mình? Còn anh Miện đâủ

-Miện về Hà-Nội rồị

-Ủa! Về Hà-Nộỉ

-Vâng, về Hà-Nội hôm quạ Anh ấy gửi lời chào chị.

-Xin cám ơn. Thương hại anh lẻ loi nhỉ! Tưởng hai người không bao giờ chịu rời nhau ra đấỵ

-Anh em bạn trai dù thương nhau đến đâu cũng không quyến luyến nhau bằng bạn gáị

Lưu cười rất ‘tình’ rồi nói tiếp:

-Nhất là môt người bạn trai và một người bạn gái, phải không chị?

Hiền nghĩ thầm:

-Anh này khác ca anh Vọị Một đàng thì tinh quái bóng bẩy, một đàng thì thật thà ngây thơ.”.

Nghĩ đoạn nàng tìm cáchh trêu ghẹo Lưu:

-Tôi cũng chưa ‘thí nghiệm’ anh ạ!

Lưu tủm tỉm cười:

-Chả biết bười nào sẽ có diễm phúc được chị thí nghiệm?

-Anh nói văn hoa lắm nhỉ? Chả bù với anh Vọi thật là trái ngược hẳn!

Lưu vờ không hiểu:

-Anh Vọi nào thế?

-Anh Vọi rất đẹp trai tôi chụp ảnh bữa nọ ấy mà!

Mà như chợt nghĩ ra điều gì nên nói tiếp:

-Ừ phải, tôi thí nghiệm rồi đấỵ Anh Vọi đi đâu bặt tin từ ba hôm nay thế mà tôi vẫn không nhớ anh ấỵ Đấy anh coi, mộtt người bạn trai và một người bạn gái có thể không quyến luyến nhau được.

Lưu cười ngất, cho đó là một câu bông đùạ Nhưng Hiền nghiêm trang nói tiếp:

-Anh Vọi tốt bụng lắm anh Lưu ạ. Hôm nọ anh ấy dám cho một người đồng nghiệp nghèo ốm những một hào!

Lưu không tin hỏi:

-Ai bảo chị thế?

-Chính mắt tôi trông thấy ở mạn núi gần hòn Trống Máị

-Trước mặt chị hắn giở ngón đạo đức giả ra đấy!

Hiền cười:

-Anh tưởng ai cũng giả dối được cả saỏ Một anh đánh cá có phải là một trang công tử khéo lòe gái đâủ

Lưu không chịu thua, mạnh bạo cãi:

-Nhưng chính giả dối ấy là sự lễ phép để phân biệt người trí thức với kẻ vô học. Một thằng mọi không bao giờ biết lấy lòng một mỹ nhân bằng một sự giả dối vô hạị

Hai người vừa đi theo làn nước vừa nói chuyện, Bỗng Hiền đăm đăm nhìn một bọn người kéo lưới và bảo Lưu:

-Anh Trông, hình như có anh Vọi ở đàng kiạ

Rồi nàng chạy lại kêu:

-Ồ đúng rồị Anh Vọi!

Vọi không ngừng tay kéo lưới vừà giẫm chân theo nhịp với mọi người khác vừa chào:

-Thưa cô đi chơỉ

-Mấy hôm nay anh đi đâu biền biệt thế?

-Thưa cô, tôi đi khơị

Lưu nói kháy, bảo Hiền:

-Kìa, anh Vọi gọi chị bằng cô sao chị để vậỷ

Hiền không đáp, thản nhiên hỏi Vọi:

-Đi những ba hôm liền? Chắc là đánh được nhiều cá?

-Vâng, cũng khá. Chúng tôi kéo được một mẻ cá thu, bán được nhiều tiền lắm.

Lưu chêm một câu mai mỉa:

-Để dành tiền mà cưới vợ anh Vọi ạ.

Vọi đỏ mặt vì thấy anh em bạn nghề nhìn mình tủm tỉm cườị Không biết Vọi vẫn có tính nhút nhát bẽn lẽn khi người ta hỏi đến chuyện lấy vợ, Lưu tưởng ngay rằng anh đánh cá có tình ý với Hiền. Trong lòng vừa căm tức vừa khinh bỉ, chàng giục Hiền lêm mỏm đá ngồi chơị Nhưng nàng không nghe, nhất định giữ Lưu đứng lại xem kéo lướị.

 

– 10 –

Bà Hậu và Hiền ngồi trên một cái mảng ngắm ánh trăng nhảy lộn với làn sóng biển. Hai người cùng yên lặng theo những ý tưởng riêng của mình. Bỗng bà Hậu bảo con:

-Mai về Hà-Nội thôi Hiền ạ.

-Vâng, tùy mẹ.

Bà Hậu còn nhớ hôm mới ra Sầm Sơn, Hiền chỉ nặng nặc đòi về… Nào kêu buồn, nào nóng không ngủ được, ôi thì đủ thứ!… Thế mà từ đó tới nay đã gần một tháng, không một lần Hiền nhắc đến chuyện về nữạ Bà ghĩ thầm:

-“Hay nó…”

Bà thường thấy Lưu đến nhà bà luẩn quẩn quanh con gái bà. Cả một thời niên thiếu của bà hiện lại với những tiến cười đùa ròn rã trong khoái lạc. Muốn dò ý con, bà hỏi:

-Lưu học trường Luật phải không con?

-Vâng.

-Nghe chừng là người hiền lành?

Hiền cười:

-Vâng, hiền lành lắm.

Rồi nàng đứng dậy cúi lom khom ghé nhòm trên mặt cát.

-Mày tìm cái gì thế?

-Thưa mẹ, con cuạ

Dứt lời, nàng chạy đuổị Nhưng vụt một cái, con dã tràng đã lẩn trong lớp sóng đương cô vào bãi cát. Con ấy biến đi, con khác hiện ra tức khắc. Và Hiền vừa đuổi, vừa đi ngược mãi lên phía mỏm đá.

Biết con vật chỉ cắm đầu chạy thẳng xuống nước, Hiền rón rén ra phía biển đứng ngắm rồi săn ngược lên làm nó cuống quít chui vào một cái lỗ để ẩn thân. Cái cảnh tượng hiện ra và biến đi trong chớp mắt của con cua trên khoảng ánh trăng in làn cát khiến nàng ngây người tìm môt sự so sánh. Nhiều khi nàng cảm thấy sự sung sướng chẳng biết từ đâu vụt hiện ra trong tâm hồn nàng rồi chỉ một phút sau đã bị một ý nghĩ buồn tẻ xóa mất ngay không còn để dấu vết chẳng khác nào bóng con cua lướt qua ánh trăng.

Rồi từ hạnh phúc, Hiền nghĩ tới thời thơ ấụ Mới ngày nào nàng còn bé dại mà nay đã 20 tuổi rồị Ngày tháng trôi mau chóng quá!

Có một nhóm ba người đang dạo mát. Khi đi ngang qua liền dừng lại tò mò nhìn nàng. Một người cười hỏi:

-Chị Hiền tìm gì mà cúi lom khom thế kiả

Nhận được tiếng của Lưu, Hiền đứng thẳng lên đáp:

-À, tôi ngắm những con cuạ Chúng nó chạy hay lắm!

Lưu trỏ vào Hiền:

-Kìa, đàng kia có một con.

Rồi chàng đuổi bắt nhưng không cúi xuống nên ánh trăng phản chiếu lên mặt làm cho chàng quáng lòa chẳng biết con vật chạy đàng nào nữa, chỉ biết đứng ngơ ngác tìm. Mọi người cười rội lên.

Lưu rủ Hiền nhập bọn nhưng nàng từ chối, vịn cớ mỏi chân. Thật ra, nàng hẹn với Vọi đêm nay lên bãi Sầm Sơn đánh rút nên đứng đó để chờ. Đã hơn tuần lễ nay, Vọi không kéo cá ở bãi xóm Sơn. Chiều chiều, Vọi chỉ đem phần lưới của mình đến kéo chung với cậu của chàng.

Đêm nào Hiền cũng ra xem, nhất lại gặp thời kỳ có trăng. Một lần đứng nói chuyện với Vọi, nàng bỗng bật cười vì nghĩ đến cái cảnh hẹn hò của cặp tình nhân. Và nàng nói đùa:

-Sao độ này anh hay đánh cá ở đây thế?

Nàng chắc rằng câu hỏi sẽ làm cho Vọi bẽn lẽn thẹn thùng. Nhưng trái với sự tiên đoán của nàng, Vọi vẫn thản nhiên trả lời:

-Thưa cô, vì ở đây sẵn cá hơn. Với lại, vì tôi nể lời cậu tôị

Thì ra không phải vì nàng mà Vọi đến bãi Sầm Sơn. Hiền lại bật cười tự nhủ thầm:

-“Vì mình thế nào được? Anh dân chài kia khi nào dám mơ tưởng đến mình! Và anh chàng đã hiểu tình yêu là cái quái gì!”.

Hiền đương nghĩ ngợi liên miên thì bà Hậu lại gần bảo về ngủ.

-Thưa mẹ, hãy còng sớm. Ở đây hóng mát đã!

Bà Hậu vừa gặp Lưu nên ngờ rằng Hiền đứng đó chờ đợi chàng tạ Nhưng giữa lúc ấy, một người đánh cá đi đến. Hiền nhận ngay ra Vọi nên vui mừng hỏi:

-Anh Vọi đi đánh rút đấy phải không?

Vọi lễ phép chào bà Hậu rồi nói cho Hiền biết rằng cậu của chàng cùng hai con và phường bạn đương thả lưới ở mạn dướị

-Nhưng sao anh lại không ở đâỷ

-Tôi muốn dao mát một lát.

Câu trả lời của Vọi đang làm cho Hiền nghĩ vẩn vơ đến nhiều chuyện thì Vọi lại nói:

-Thưa bà, thưa cô. Bàn chân đặt lên cát ướt sáng loáng như bạc.

Sự nhận xét của chàng rất đúng và lại rất tình tứ khiến Hiền phải kinh ngạc. Bà Hậu cúi xuống nhìn đáp:

-Ờ nhỉ!

Hiền cười:

-Thưa mẹ, anh Vọi làm thơ đấỵ

Bà Hậu nói đùa:

-Vậy mai kéo được cá, ‘thi-sĩ’ đem đến bán cho tôi nhé!

Vọi thật thà đáp:

-Thưa bà, xin vâng.

 

– 11 –

Đêm hôm ấy khuya lắm Hiền mới ngủ được. Hai cảnh tượng của bãi biển trăng soi còn rõ ràng hiện ra trong trí nhớ nàng: bóng con cua chạy nhanh như bay biến vụt vào cõi mộng và nguyên cái thân thể của Vọi in lên nền trời xanh trong. Một cảnh bé nhỏ và một cảnh hùng tráng. Ngoài kia tiếng thủy triều đang lên như than thở không ngừng…

Tuy không ngủ được mấy, Hiền cũng dậy thật sớm ra biển. Dậy sớm đã thành một thói quen đối với nàng. Thấy Vọi đứng kéo lưới, nàng chạy lại hỏi:

-Anh làm việc luông từ tối hôm qua đến giờ?

Vọi cười:

-Thưa cô, không. Đêm qua thả lướị Sáng nay dậy kéo lướị

Đậy từ bao giờ?

-Từ sớm, lúc gà chưa gáy cơ.

Hiền yên lặnng đứng nhìn. Trừ vài bọn chài lưới ra, bãi biển vắng ngắt không còn một ai ra tắm. Rồi Hiền đi đi lại lại, ngắm nghía những tấm thân đầy bắp thịt rắn chắc. Vọi không những cao hơn, nở nang hơn mà còn có vẻ sáng sủa thông minh nhất trong đám.

Vọi vừa làm việc vừa nhìn Hiền mỉm cườị Cô thiếu nữ dễ dãi tử tế Vọi đã quen lắm rồị Gặp nàng, Vọi không bẽn lẽn xấu hổ như buổi đầu nữạ

-Đã sắp có cá chưa anh Vọỉ

-Sắp có đấy cô ạ.

Hiền vừa nói vừa quay đi:

-Nếu có cá ngon đem đến bán cho tôi nhé!

Thấy có gió thổi đến, Hiền nhớ đến một trò chơi khi Hồng còn ở Sầm Sơn: chơi đấu xe cỏ kim. Nay chỉ có một mình nàng mà không có ai chơi chung, Hiền ra bẻ hai cành lá cỏ cho chạy thi rồi cũng như mọi lần vừa cười vừa chạy theo saụ Lúc gió thổi mạnh, cỏ lăn thật mau, loáng loáng ánh trăng xiên ngang, trông y hệt như con cua chạy dưới bóng trăng đêm hôm trước, rồi cũng như con cua, bị nước biển tràn lên cuốn lấy trôi đị..

Mất hai lá cỏ, Hiền bẻ hai cái khác tiếp tục chơi… Mãi lúc mặt trời lên cao, nàng mới trở về nhà ăn sáng.

Một lát sau, Vọi đến, tay xách hai con cá chim thật tọ Thoáng thấy bóng chàng, Hiền mừng rỡ ra mở cổng hỏi:

-Anh đem cá bán cho tôi đấy à?

-Kéo lưới được hai con cá chim lớn, tôi đem biếu cô.

Hiền cảm động. Nàng vẫn nhận thấy rằng đa số người vùng Sầm Sơn ham lợị Có khi nhờ họ việc cỏn con, họ cũng chìa tay xin tiền không chút ngượng ngập. Hiền cũng không trách gì họ, vì biết rằng họ nghèo lắm.

Một anh dân chài đem đến biếu hai con cá là chuyện nàng không thể tưởng tượng được, không bao giờ ngờ đến có sự việc lạ lùng đến như thế!

-Tôi trả tiền anh thôi, chứ anh kiếm ăn vất vả khó nhọc, tôi nhận không của anh làm gì? Như vậy coi sao được!

-Thưa cô, chả là baọ Hôm nọ cô cho mấy viên thuốc sốt, em gái tôi uống khỏi ngay, mẹ tôi với tôi vẫn mong tìm được vật gì quý để tạ ơn. Nay có hai con cá tươi xin cô nhận cho chứ đừng từ chối mà buồn lòng tôi lắm!

Hiền bật cười:

-Ra anh đến ơn tôi đấy! Nhưng thuốc của tôi chỉ có hai xu một viên mà anh cho tôi hai con cá đáng những mấy hàọ Làm ơn thế này thì tôi làm ơn đờị..

Rồi nàng xách hai con cá vào trong nhà khoe với bà Hậu:

-Mẹ ạ, anh Vọi biếu mẹ hai con cá chim đây nàỵ

Bà Hậu chau mày bảo con:

-Sao lại để cho anh ấy biếu không vậy con?

-Anh ấy tạ ơn ‘thầy lang’ đấy chứ!

Bà Hậu chẳng hiểu Hiền nói gì, nhưng vì chiều con nên bà cũng cười cho con bằng lòng. Vọi vui mừng, cúi chào ra về. Hiền nói cảm ơn rồi đưa Vọi ra cổng. Nàng dặn:

-Chiều nay anh lại cho tôi thuê mảng nhé!

-Vâng. Tôi xin đến đây đón cô…

-Rồi anh chở tôi sang bãi Nít hay bãi Sơn cũng được. Ở đây đông người, tắm không thích. Nhân tiện tôi đến thăm ‘cái Vòí, em anh.

-Cám ơn cô, em nó khỏi hẳn rồi, đã đi chợ phiên trước.

Dứt lời Vọi đi thẳng, trong lòng sung sướng được bà Hậu và cô Hiền nhận cho hai con cá…

 

– 12 –

Hiền nằm trên võng mơ màng. Dưới cái vòm màu xanh chen tím, đôi bướm nhỏ cánh lam trong biếc nhịp nhàng bay lượn rất mau chung quanh những cành nna nặng trĩu quả sắc xanh um. Chung quanh, những chùm hoa khế rung rinh lấp lánh trong tia ánh nắng chiếu qua kẽ lá.

Hai con bướm đuổi nhau, gặp nhau rồi lại xa nhau… Lúc hiện ra, lúc biến đi, lúc một con vơ vẩn bay tìm bạn… Hai điểm hoạt động trong một cảnh hầu như hoàn toàn yên lặng, như thu lấy hết cẳ tâm trí của Hiền.

Giữa lúc ấy có tiến Vọi ở cổng. Hiền chạy ra vui vẻ vẫy chàng vào sân và thì thầm dặn chàng nói khẽ để bà Hậu, mẹ nàng ngủ.

-Cô chưa chuẩn bị đi tắm mảng?

-Mới ba giờ, còn nắng lắm, đi sao được!

Thì ra quen làm việc bất cứ vào giờ nào về mùa nào, Vọi không mấy khi tưởng đến rét nên đã đem mảng đến, chờ Hiền từ hai giờ trưạ Hiền trỏ chõng bảo Vọi ngồi rồi đi thay áo tắm. Một lát sau nàng trở ra, khoác trùm cái áo bông dàị Thấy Vọi đang nhìn theo đôi bướm, nàng nói:

-Ở Hà-Nội tôi chưa từng thấy có giống bướm đẹp như thế, màu cánh xanh lam như thế.

Vọi yên lặng ngẫm nghĩ, Hiền lại nói tiếp:

-Rõ chúng nó ngốc quá nhỉ? Đuổi bắt nhau hai ba giờ rồi đấy!

Vọi thật thà đáp:

-Thưa cô, đó là một con đực và một con cáị

Hiền cười:

-Đã cố nhiên.

Rồi nàng táo bạo nhìn Vọi khiến chàng xấu hổ chết đi được! Vọi đứng dậy nói lảng:

-Thưa cô, đi thôi chứ!

-Còn sớm đi gì vộỉ Hãy ngồi chơi đã! Tôi có ăn thit đâu mà anh sợ!

Vọi lại bẽn lẽn ngồi xuống chõng, đăm đăm nhìn ra hàng giậu trồng toàn cây hoa tai lấm tấm đầy bông đủ màu rực rỡ dưới ánh mặt trời chói lọị Bỗng Hiền khẽ vỗ vai chàng rồi giơ tay trỏ vào bốn cây da hổ thì thầm:

-Kìa anh coi! Con thằn lằn đẹp quá!

Vọi ngơ ngác:

-Cô nói cái gì?

-Con thằn lằn kia kìạ

Vọi trố mắt nhìn rồi cười bảo Hiền:

-À, con mồn mồn.

Hiền cũng cười:

-Anh gọi nó là con mồn mồn?

-Chính nó là con mồn mồn.

-Ừ, cái tên hay nhỉ! Ở Hà-Nội thì nó là con thằn lằn. Nhưng giốn thằn lằn này đẹp hơn nhiềụ

Quả thật, con thằn lằn rất đẹp, vừa to, vừa cao, vừa óng ánh nhiều sắc. Trông nó như con tắc kè, nhưng da tắc kè xù xì và xám xịt như da cóc, còn loài thằn lằn ở Sầm Sơn da lưng màu nâu tía điểm những chấm xanh, chấm đỏ. Khi nó chống hai chân trước đứng rình mồi, cái đuôi và hai chân sau rất thấp ẩn trong cỏ rậm thì trông nó giống như một con chim sẻ với đôi cánh nâu cà cái bụng trắng. Nhất là lúc nhảy lon ton đuổi bắt bướm, nó lại càng giống hệt lắm.

Hiền rón rén lại gần con vât xinh xắn thì một con nữa nhỏ hơn màu nâu nhạt hơn chẳng biết từ đâu hiện ra lướt theo con kiạ Hiền đứng nấp sau thân cây long não quay lại vẫy Vọị Nhưng Voi bước mặnh quá khiến hai con vật thấy động chạy vụt chui vào lỗ. Vọi cười hỏi:

-Lần đầu cô trông thấy mồn mồn hay sao?

Hiền như không để ý đến câu nói của Vọi mà hỏi lại:

-Con nhỏ là con cái phải không?

-Vâng, chính thế! Con cái bao giờ cũng nhỏ, cũng xấu hơn con đực.

Hiền nhìn Vọi:

-Ở Sầm Sơn, giống đực gì cũng đẹp hơn giống cái, kể cả giống người nữạ Con trrai đẹp quá, mà con gái thì coi ít ai ra hồn phải không anh Vọỉ

Vọi không đáp, đi thẳng ra cổng. Hiền cũng theo ra.

 

– 13 –

Quả thật còn sớm quá! Khi hai người tới biển chưa một ai ra tắm. Bãi cát vắng ngắt nằm dài dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè.

Vọi kéo mảng xuống biển rồi mời Hiền bước lên. Chàng đi dưới nước, ấn mẳng ngược lên phía mỏm đá. Mỗi lần bị sóng đánh, nước lại bắn tung tóe lên mặt Vọi, Hiền thương hại bảo:

– Ướt hết cả áo anh rồi!

Vọi cười:

– Thưa cô, càng mát.

Hiền ngắm Vọi nghĩ thầm:

– “Thân thể kia mà mặc may- ô thì đẹp biết bao!”.

Nhìn Vọi, nàng ân cần hỏi:

– Anh không đội nón thế có nóng không? Hay tôi cho anh mượn cái nón của tôỉ Để tôi trùm áo tắm lên đầu cũng được.

Vọi từ chối, nói rằng chịu nắng đã quen không saọ Bỗng chàng đăm đăm ngẫm nghĩ, bảo Hiền:

– Cô muốn ra xa không?

Hiền vui mừng đáp:

– Còn nói gì nữa!

– Vậy để tôi đi lấy buồm nhé!

– Lấy ở đâủ

Vọi vừa chạy vừa quay lại đáp:

– Ở trong lều của cậu tôị

Một lát sau, Vọi vác đến một cánh buồm nâu cuộn lại và một cây trẹ Không thấy Hiền đâu, chàng nhớn nhác nhìn quanh, trong bụng lo lắng. Cái đầu đội mũ cao- su nhô lên làn sóng và loang loáng phản chiếu ánh mặt trời khiến Vọi biết rằng Hiền đang bơị Bấy giờ chàng mới có dịp để ý đến cái nón của Hiền mà bên trong đựng chiếc áo khoác bông. Chàng liền mang các thứ xuống mảng rồi chở ra xa để đón.

Hiền leo lên mảng, lấy áo khoác choàng vào mình, vừa cười vừa thở rồi bảo Vọi chèo mạnh ra khơị

– Cô có biết chèo không?

Hiền đáp:

– Tôi chưa chèo mảng bao giờ.

– Vậy cô giữ vững lái cho mũi quay ra phía ngoài để tôi dựng cột buồm nhé?

Khi cánh buồm đã giương, mảng lưới như bay là là trên mặt biển. Tiếng sóng vỗ vào những cây bương kêu lép bép. Bọt sóng trắng phau văng vào đằng mũi bắn vọt lên.

Mảng chạy rất mau, để một vạch dài phía sau lái như luống rãnh cày trong ruộng nước. Hiền đang tự phụ rằng mình cũng có chút công ngồi giữ lái thì Vọi bảo nàng:

– Cô cứ việc ngồi chơị Tôi vừa lái bằng buồm, vừa lái bằng chèo tiện hơn.

Hiền nhận ra rằng khi mái chèo đã ở trong tay Vọi thì mảng đi trái và ngược được chiều gió. Thấy nàng đứng dậy, Vọi kêu lớn:

– Cô ngồi xuống kẻo ngã!

Hiền ngoan ngoãn làm theo vì nàng ngắm Vọi có vẻ hùng tráng, oai phong lẫm liệt như một ông tướng trên một chiến- hạm đang truy sát địch quân, mà nàng là một tên thủy- quân tầm thường, chỉ biết vâng lờị

– Thưa cô, đi nữa không?

Hiền trỏ tay về phía trước mặt:

– Ra tới cù lao kia có được không?

– Ra sao được? Trông thế mà còn xa lắm đó! Từ đây đến núi Mê…

Hiền ngắt lời:

– Núi ấy là núi Mê?

– Vâng, núi Mê. Từ đây ra đó bằng từ đây ra tới Hà- Nội kia!

Hiền mỉm cười vì nàng nghe anh đánh cá nói vu vơ, chẳng biết Hà- Nội ở về phía nào và cách Sầm Sơn bao nhiêu dặm đường.

– Vậy đỗ lại đây có được không?

– Thưa cô được chứ! Cô muốn đỗ lại đâỷ

Chàng liền hạn buồm và bỏ neọ Tức thì cái mảng liền đứng im. Hiền toan nhảy xuống nước nhưng lại tỏ vẻ sợ hãi nên hỏi Vọi:

– Ở đây có cá nhám không?

– Không. Cô hỏi làm gì vậỷ

– Sợ nó ăn thịt.

Vọi cười phá lên:

– Không, cá nhám không ăn thịt người! Người ăn thịt nó thì có. Loài cá ăn thịt người to hơn, mà chúng tôi gọi là cá quịt, cá mập hay cá nhà táng.

– Vậy biển Sầm Sơn có cá quịt không?

– Không! Không bao giờ có. Nó ở tít mãi đằng xa kiạ

Nhưng Hiền vẫn lo sợ, bơi ra một quãng gần rồi lại trở về mảng ngaỵ Vọi khen:

– Cô bơi giỏi nhỉ!

– Anh có biết bơi không?

Vọi cười:

– Rõ cô hỏi! Con nhà chài lưới lại không biết bơỉ

– Vậy sao anh không bơi với tôỉ

Vọi bẽn lẽn đáp:

– Thôi, mời cô tắm.

Mọi khi ra khơi mà cần phải bơi lặn để gỡ lưới thì bao giờ Vọi cũng chỉ đóng sơ sài có một cái khố nâu nếu không cởi truồng. Chàng hiểu lờ mờ rằng ở trước mặt một cô thiếu nữ, chàng không được phép khiếm lễ như thế.

– Anh không tắm? Thật đáng tiếc cho anh! Ở đây sóng yên, bơi thú lắm… Nhưng về thôi! Tôi vẫn nơm nớp sợ cá quịt của anh ăn thịt.

Thức thì hai người xúm nhau kéo neo lên. Rồi Vọi giuơng buồm cho mảng chạy vào bờ. Hiền ngồi ngắm phố Sầm Sơn ẩn lộ trong rừng phi lao trỏ tay bảo Vọi:

– Kìa anh trông! Lũ người tắm biển như đàn kiến lí nhí bò trên bãi cát.

Trong khoảnh khắc, mảng đã vào tới bờ. Vọi hỏi:

– Cô về Sầm Sơn?

– Không, tôi đến khe Thờ.

– Nhưng ở khe Thờ nước trùm kín cả bãi cát rồi! Ở đó chỉ tắm buổi sáng được thôị

– Vậy đến bãi Sơn.

 

– 14 –

Khi Vọi theo Hiền rời mảng bước lên bờ thì mặt trời đã ẩn trong làn mây tím sẫm rải ngang trên núi Đường Trèo, sau rặng núi phi laọ Ánh bụi vàng lướt qua cành lá thưa như những tia nhọn xiên tua tủa và chênh chếch xuống bãi cát màu nâu sạm.

Lúc đó là giờ anh em phườngg bạn đi mảng ra khơi thả lướị Những cánh buồm phất phới gần xa như bươm bướm là là bay lượn từngg đàn trê mặt nước. Vọi chợt nhớ đến công việc của mình liền bảo Hiền:

– Cô lên mảng tôi đưa về để tôi còn đi nghề.

Hiền quay lại mỉm cười đáp:

– Không, hôm nay anh nghỉ đi nghề.

Vọi xua tay kêu lên:

– Thưa cô, không được đâu! Không đi nghề thì lấy gì nuôi mẹ, nuôi em?

Giọng ngăây thơ và câu nói văn vẻ như lời ca dao làm Hiền không nhịn được cườị Nàng hỏi:

– Mỗi lần đi nghề anh kiếm được bao nhiêủ

– Thưa cô, cũng tùy! Có khi hai, bao hào; cũng có khi một hai đồng không biết chừng.

– Vậy tôi trả công cho anh một đồng.

Vọi ngớ ngẩn:

– Thưa cô, công gì cơ? Tiền thuê mảng thì mọi hôm cô vẫn trả hai hào! Như thế đã nhiều rồi!

– Nghĩa là tôi trả anh một đồng để anh coi như đi đánh cá và kiếm được số tiền ấỵ

Vọi chau mày ngẫm nghĩ, lững thững theo cô thiếu nữ. Qua bãi cát, hai người đi vào một khu ruộng nhỏ rộng độ vài mẫu… Mạ mọc thưa, úa vàng, gầy yếu vì bị cát khô và nước mặn làm cho không tươi tốt lên được.

Ở một góc ruộng, ngay chân núi Đường Trèo, nhà Vọi, một nếp nhà tre rợp lá gồi, ba gian hai chái, và một cái nhà ngang vừa thấp lụp sụp, vừa trống trải không cửa, không phên che đứng rụt rè bên cạnh mấy cây xoan khẳng kheo và những khóm chuối lá to bản màu xanh vàng. Chung quanh nhà và vườn, một cái giậu nứa đan thưa xiêu vẹo ngả nghiêng với sức nặng của dây bìm bìm đầy hoa tím.

Vừa đến cổng, Hiền kinh hãi lùi lại vì một con chó trắng đang nằm trên nền nhà chạy xô ra sủạ Vọi lên tiếng, tức thì con vật lại gần chủ phe phẩy đuôị

– Không sợ, cô cứ đị

Trên một cái sào dài bắt đầu từ cổng đến nhà ngang treo rũ những sợi lưới trông như hệt một cái màn thưa Nhật- Bản che cửa sổ hay cửa buồng, Vọi lấy tay gạt lưới ra một bên để Hiền qua cổng.

Trong sân, dưới cái giá gác buồm để ngổn ngang nào mỏ neo, nào dây thừng, nào tre nứa dùng làm nẹ và lạt buộc mảng.

Bên cạnh giá, có hai người phụ- nữ đang ngồi thái khoai bằng một cái bào lớn. Thấy có khách lạ vào nhà, họ ngừng tay trông ra cổng. Vọi bước tới gần, lên tiếng:

– Mẹ ạ, cô Hiền đấy!

Vòi vui mừng đúng dậy chắp tay chào:

– Lạy cô ạ.

Còn người mẹ thì chạy đi lấy chiếu mới trải lên giường mời Hiền ngồị

– Được, đẻ mặc tôị Bà cứ tự nhiên làm việc.

Trỏ vào Vòi, Hiền hỏi Vọi:

– Cô này là em anh?

Bà Bật, mẹ Vọi nhanh nhẩu đỡ lời:

– Thưa cô vâng, cháu Vòi đấỵ Hôm nọ nhờ ơn cô cho mấy viên thuốc, nó uống khỏi bệnh liền. Tôi vẫn định cho cháu đến tạ ơn cô mà cháu nó khó bảo quá! Nay cô lại đến chơị..

Hiền nghĩ thầm:

– “Chắc anh Vọi nói chuyện mình với mẹ và em nhiều lắm nên bà cụ vừa nghe tên mình đã hiểu ngaỵ”.

Quả thật Hiền đã đoán đúng. Bà Bật nói liên tiếp không để cho Hiền có cơ hội lên tiếng.

– Cháu Vọi vẫn khen cô tốt bụng tử tế chứ không như các cô khác khinh rẻ bọn đi nghề nghèo nàn. Thật là quý hóa quá! Thế nào rồi Trời Phật cũng phù hộ cho cô sau này lấy được chồng quan sang, giàu có, con cái đầy dàn.

Hiền phá lên cười, còn Vọi thì chau mày và bẽn lẽn nhìn mẹ như ngụ ý bảo im đị Nhưng bà Bật chỉ để ý đến lời nói của mình mà thôị

– Thuốc của cô hay quá nhỉ! Nếu cô có mang theo thì xin cô cho dăm viên nữa mà để dành.

Vọi cười bảo mẹ:

– Cô Hiền mới đi tắm về, mang thuốc thì đựng vào đâu!

Lúc bấy giờ bà Bật mới để ý ngắm kỹ Hiền:

– Ồ, cái áo bông của cô đẹp quá. Cô mua bao nhiêu tiền thế?

Hiền đáp:

– Tôi cũng không nhớ rõ lắm, nhưng độ hơn chục thôị

Cặp mắt bà Bật trợn lên, miệng thì há hốc:

– Trời ơi! Hơn chục bạc! Thế còn bộ áo tắm bao nhiêu nữả

– Bảy đồng.

– Thế thì tất cả dễn thường đến hơn hai chục! Hơn hai chục, cái vốn đi nghề đấỵ

Trong bụng bà Bật tấm tắc khen:

– “Giàu! Giàu thật! Một bộ áo tắm bằng cả vốn đi nghề!

Và hai tiếng ‘đi nghề’ lại khiến bà ta nhớ đến công việc của đứa con trai mình.

– Ô này! Vọi! Sao mày không đi nghề?

Vọi buồn rầu đưa mắt nhìn Hiền. Nàng hiểu ý bèn nói với bà Bật:

– Tôi thuê anh Vọi đi chở mảng cho tôi đấy mà.

Nghe cô thiếu nữ nhà giàu nói tiếng ‘thuê’, người góa phụ nghĩ ngay đến ‘tiền’ nhưng còn vờ vĩnh nói:

– Cô muốn đi chơi thì bảo cháu nó chở mảng chứ việc gì phải ‘thuê’.

– Ai lại thế! Mất một ngày công của anh ấy chứ phải chơi! Tôi phải trả tiền thuê sòng phẳng mới thấy yên tâm.

Vẻ mặt bà Bật như vẫn có gì lo lắng vì chẳng biết món tiền ‘cô gái nhà giàú kia trả cho là bao nhiêu mà con mình phải bỏ phí cả một buổi đi nghề để đưa cô ta đi chơị Chừng Vọi cũng đoán được ý nghĩ của mẹ nên lại gần ghé ta thì thầm:

– Cô ấy hứa trả con một đồng bạc tiền công.

Bà Bật nghe nói không dằn được kêu lên:

– Một đồng bạc!

Quay sang ‘cô khách quý’, bà ta ra vẻ săn đón thật ‘kỹ lưỡng’:

– Rước cô vào ngồi chơi tạm trên giường.

Nhưng Hiền thoáng hiểu và lấy làm khó chịu với ‘cái lòng tử tế’ của bà Bật, mẹ Vọị

– Thôi, tôi về thay quần áo không lạnh. Áo khoác của tôi ướt cả rồi!

Quay sang Vọi, nành bảo”

– Anh đưa tôi về thôị

Trông theo bóng hai người đi ra cổng, Vòi nhìn mẹ láu lỉnh mỉm cườị.

 

– 15 –

Ra đến ngoài ruộng, Hiền bỗng đổi ý, muốn theo đường núi trở về nhà. Vọi tuy khuyên nàng nên đi đường biển cho chóng kẻo về trễ ‘bà cậú chờ cơm. Nhưng chàng lấy làm sung sướng vì được ở bên cạnh nàng lâu thêm một chút. Nỗi sung sướng ấy cẳng một lần nào Vọi nghĩ đến và tìm hiểu xem cỗi rễ từ đâụ Chàng chỉ biết rằng hôm nào không gặp cô thiếu nữ ‘có lòng tốt’ thì chàng buồn rầu chẳng còn thiết làm gì. Ngày ngày chàng đánh rút bên kia làn nước, mắt lơ đễnh, tay chân rời rạc, tâm thần bâng khuâng. Nhưng nếu cô Hiền chỉ đi qua một lượt và nhìn chàng khẽ gật một cái là đủ khiến chàng trở nên vui vẻ làm việc nhanh nhẹn.

Có một buổi trưa Vọi đứng ủ rũ hàng giờ dưới bóng phi lao để chờ đợị Hễ gặp Hiền ra tắm là chàng mãn nguyện trở về nhà chẳng ao ước gì hơn nữa, và cũng chẳng cần biết rằng Hiền có trông thấy mình không.

Đó có lẽ không phải là ái tình, và Vọi hình như chẳng hiểu ái tình là gì. Vả lại, anh chàng đánh cá nào dám mơ màng đến cô thiếu nữ giàu sang có bộ áo tắm đáng giá bằng cả một cơ nghiệp dân chài! Nhưng đó là cảm tình. Vọi cảm vì tấm lòng tử tế của Hiền. Chàng không bao giờ tưởng tượng một cô con gái cao quý lại dễ dãi, tự hạ mình đoái nghĩ đến đám dân nghèo như thế.

– Anh nghĩ gì thế anh Vọỉ

Vọi kinh ngạc giật mình, ngỡ là Hiền đoán biết được tư tưởng của mình.

– Thưa cô, không…

– Cái Vòi, em anh trông mặt lanh lợi lắm nhỉ?

– Thưa cô, nó láu lỉnh lắm kia đấỵ Mẹ tôi thấy cô tốt bụng thương kẻ nghèo nên cứ bảo tôi đưa nó đến hầu bà với cô.

Lúc nãy Hiền thất vọng về cử chỉ của bà Bật khi nghe con nói cho biết rằng nàng sắp trả công cho một đồng bạc. Giờ nghe Vọi nói vậy, nàng cũng thất vọng không kém! Nàng vẫn yên chí rằng người nhà quê yêu cảnh nhà quê, yêu nghề của họ. Ai ngờ họ chỉ ao ước một cảnh khác. Nàng nghĩ thầm:

– “Đang theo một nghề tự do, tuy không giàu nhưng đủ ăn sao lại mong con mình ‘được’ hầu hạ kẻ khác?”.

Nàng lại nghe Vọi nói tiếp:

– Tôi bảo mẹ tôi rằng tôi còn kiếm đủ tiền nuôi được cả nhà thì can chi phải cho em đi ở? Nhưng mẹ tôi không yêu nó đâu, vì nó cứ ốm luôn nên chỉ muốn tống cổ nó đi thôị Tôi thì thương nó lắm. Cô tính, thầy tôi mất đi, chúng tôi chỉ có hai anh em.

Hiền cảm động, nhìn Vọi khen thầm rồi nói:

– Anh nghĩ thế là phảị Có một nghề trong tay vẫn được tự do sung sướng. Dù giàu hay nghèo cũng vậỵ Đi ở làm gì?

Bấy giờ hai người đã trèo hết con đường dốc bên cái miếu con. Hiền đứng lại nhìn xuống xóm Sơn ẩn khuất trong những bụi tre, khóm chuốị Đàng xa sau rặng phi lao, trăng mười bốn lấp ló trong đám lá thưa chiếu xuống mặt biển lăn tăn gợn sóng.

Hiền nhìn Vọi bằng cặp mắt mơ mộng, nói:

– Anh chọn đúng chỗ. Ở đây phong cảnh đẹp lắm!

Vọi đã bắt đầu mạnh dạn, đã dám ‘bàn’ với cô thiếu nữ tên Hiền này những vấn đề ngoài chuyện làm ăn.

– Thưa cô, có gì mà cô khen đẹp?

Hiền mỉm cười:

– Anh không thấy đẹp? Có lẽ vì anh nhìn mãi nhàm mắt rồi! Tôi tưởng những đêm trăng tròn khi ăn cơm chiều xong lên ngồi đây nói chuyện thì còn gì thú bằng? Tiếng sóng rạt rào không ngớt làm cho lời mình nói có ý nghĩa thầm kín… Những ngọn phi lao nghiêng theo chiều gió như khúc khích cười cố lắng tai nghẹ Đàng xa, làn nước trắng xóa dưới ánh trăng vàng như nụ cười bất tuyệt của một giai nhân…

Hiền bỗng ngừng lại phá lên cườị Quang cảnh êm đềm làm cho nàng thốt ra những lời văn quá lãng mạn ở trước mặt một anh dân chài chất phác. Nàng lại ậm ừ hỏi:

– Anh có hay ngồi đây ngắm trăng lên không?

– Thưa cô, có. Nhưng đó là ngày còn bé thôi chứ bây giờ tôi chả lúc nào rỗị Đêm có trăng là nhữn đêm phải làm việc nhiềụ Kìa cô coi! Mảng đi thả lưới đầy như lá trẹ Đáng lẽ ra phải ngồi trên mảng rồị

– Vậy ra tôi làm anh mất một buổi đi nghề! Anh có tiếc không?

Vọi không đáp, vơ vẩn nhìn theo những cánh buồm nâu ngoài biển. Thật ra, không những Vọi không tiếc mà còn ao ước thỉnh thoảng được nói chuyện với Hiền ở nơi vắng vẻ như hôm naỵ Nghe những lời dịu dàng thanh tú của nàng, Vọi có những cảm giác mới lạ. Đó là sự sung sướng bồng bột trong lòng làm máu nóng đưa lên mặt nóng bừng hai má.

Sự yên lặng có sức huyền bí làm cho Hiền rùng mình:

– Thôi, đi về kẻo trễ anh Vọi ạ.

Nhưng khi đến hòn Trống Mái, Hiền không thể không leo lên được. Nàng đứng thẳn người, hai tay cầm dang hai đầu vạt áo khoác cho gió thổi bay phất phới đập vào tảng đá rêu mờ xanh. Theo cái ngách trống hổng ở giữa hai sườn đá, luồn gió đều và mạnh. Hiền thở khoan khoái và cảm thấy các thớ thịt như đang hô hấp, sinh sôi nảy nở thêm rạ

Thấy Vọi lững thững đi đi lại lại dưới đồi, Hiền vẫy gọi:

– Anh Vọi!

– Chuyện gì, thưa cô?

– Lên đây chứ!

Vọi ngước mắt nhìn Hiền, dáng ngần ngừ:

– Nhưng cô về thôi… kẻo tốị

– Đã có trăng! Thì anh cứ lên đây một tí đã nàọ

Vọi cười vơ vẩn:

– Vâng, thì lên.

Mặt trời đã lặn hẳn. Phía tây, đám mây tím mỗi lúc một trở nên xanh đen. Phía đông, trăng mọc đã caọ Bóng hai người song song nnằm dài trên bệ đá. Hiền ngắm nghía hàng lỗ nhỏ ở dưới gầm tảng đá bảo Vọi:

– Nước chảy đá mòn, thật đúng. Anh trông những giọt nước mưa khoét đá trũng xuống thành một hàng lỗ.

Vọi cười:

– Thưa cô, không phải nước mưa khoét đâu, chính tôi đục nó, đục để đánh ô. Cô coi, hai mươi lỗ đều đặn là hai mươi cửạ

– À, ra thế. Ừ mà cũng có lý, nếu nước mưa đục thì sao chỗ khác không có nhỉ?

– Vâng, chính thế. Giá còn sớm thì tôi dạy cô đánh ô. Nhưng tối mất rồi, cô về thôị

– Anh sợ mả

Vọi yên lặng, quay nhìn vào vách đá. Thực ra, Vọi chỉ sợ Hiền, sợ đến nỗi không bao giờ dám trái ý nàng.

– Thưa cô, người ta cứ vẽ thế kia để làm gì?

Vừa nói Vọi vừa trỏ tảng đá đầy những tên viết tắt hay viết đủ chữ, hoặc bằng sơn trắng, sơn xanh, hoặc dùng thỏi sắt nhọn đục sâu vào đá. Hiền nhoẻn hàm răng trắng đáp lại:

– Đó là người ta ký tên để giữ kỷ niệm. Một cặp tình nhân chẳng hạn đến đây chơi rồi khắc tên vào đó, ý mong muốn cho ái tình của hai người lâu bền với vạn vật.

Mỗi khi Hiền nói giọng văn hoa quá thì nàng lại không nhịn được cười vì nàng chợt hiểu và nghĩ thầm:

– “Ai lại đi nói những câu ấy với anh Vọi”.

 

– 16 –

Hiền và Vọi vừa ở hòn Trống Mái bước xuống thì đàng trước mặt có người đi tới, đi rất mau, hầu như chạỵ Quen nhìn xa, Vọi trông thấy trước liền bảo Hiền:

– Thưa cô, hình như ông gì… vẫn đi với cô.

– Ông gì?

Hiền dừng lại, mắt lim dim cố nhận xem aị

– Á! Phải rồi! Anh Lưu!

– Vâng, ông Lưụ

Vọi vẫn nhớ tên ‘ông bạn’ của Hiền nhưng vì không ưa cái tính kiêu hãnh của Lưu nên không muốn đọc tên rạ Những lần thấy Lưu đi bên cạnh Hiến buông câu bông đùa lơi lả, Vọi không tránh khỏi chau màỵ Nhưng vốn ôm sẵn mặc cảm của thân phận ‘kém hèn’ nên hễ Lưu hỏi chuyện thì bao giờ chàng cũng ôn tồn lễ phép đáp lạị Biết Lưu sinh trưởng ở nơi quyền quý, chàng vẫn không vì Lưu mà ghét lây tất cả những người giàu sang, nhất là trong đám giàu sang ấy lại có ‘cô Hiền’, người mà chàng cho là đáng quý, đáng trọng hơn bất cứ ai ở trên đờị

Trong khi Vọi suy nghĩ lẩn thẩn thì Lưu đã tiến đến gần. Chẳng kịp chào hỏi Hiền một câu, chàng ta đã cau có, vừa thở vừa gắt như trách mắng:

– Bà đang tìm cô. Cô đi đâu mà gần tối chưa về?

Hiền cười khinh khỉnh:

– Ô hay! Anh làm như là anh ruột tôi không bằng!

Lưu cười gượng:

– Xin lỗi chị. Bà sốt ruột vì đi khắp cả bãi biển không thấy chị đâu nên bảo tôi tìm hộ. Tôi nói có lẽ chị đi chơi mảng thì bà càng sợ hãị Nhưng về sau, tôi đoán chắc chị lên hòn Trống Mái thì… quả nhiên!

Lưu quay lại, tức tối nhìn Vọi trừng trừng như muốn tặng cho anh chàng đánh cá mấy cái tát. Vọi bẽn lẽn cúi mặt. Cử chỉ ấy càng làm cho Lưu thêm ngờ vực rằng chàng ta thầm yêu Hiền. Lưu cố trầm tĩnh, nhưng cặp mắt ướt và đỏ ngầu của chàng như ném những tia lửa vào Hiền và Vọi:

– Chị táo bạo quá! Liều lĩnh quá!

– Ô hay! Có gì là táo bạo và liều lĩnh? Tắm xong đi dạo mát một lúc mà anh bảo là táo bạo và liều lĩnh thì anh quả thật là lạ lùng!

Hiền không chút bối rối, sung sướng đứng ngắm nghía, so sánh hai ngườị Một người nét mặt rất là vô tư, không có một ý nghĩ xa xôi gì. Còn một người thì nóng nảy, mong đạt được mục đích của mình, tức tối ghen tuông. Nàng mỉm cười nói một mình:

– Sóng biển và bãi cát!

– Chị bảo gì thế?

– Không! Đi về thôi!

Vọi hiểu rằng mình là thừa liền chắp tay chào, miệng nói lí nhí chẳng ra câụ Hiền gọi giật lại:

– Không, anh phải đưa tôi về chứ!

– Thưa đã có ông…

– Ông Lưu à? Ông Lưu khi nào lại thèm đưa tôỉ Tôi thuê anh kia mà!

Lưu lãnh đạm, thọc hai tay vào túi quần, bĩu môi khinh bỉ nhìn trờị Rồi chừng muốn ‘cho anh dân chài một bài học’ hay để dọa nạt anh tạ Lưu thong thả bảo Hiền:

– Hôm qua ở bãi biển xảy ra một chuyện buồn cười lắm, chị có biết không?

Hiền uể oải đáp:

– Không.

– Một anh đánh cá chả biết đùa bỡn gì một người vú em bị bà chủ người Pháp bảo chồng bà choảng cho một trận nên thân.

Hiền hỏi:

– Lúc bấy giờ anh có đấỷ

– Có.

– Vậy thì anh chẳng ‘hảo hán’ một tí nào!

– Chị bảo tôi làm gì được?

– Không làm gì được? Chẳng lẽ anh không biết can ngăn, để họ bức hiếp kẻ yếu hay saỏ

Lưu cười:

– Nào người ta có yếủ Với lại cũng đáng kiếp! Ai bảo chơi trèo!

Hiền nhìn Lưu nói bằng một giọng khinh khỉnh:

– Đùa bỡn một cô vú đầm mà anh bảo là chơi trèỏ Thật anh chẳng biết tự trọng! Đúng là đầu óc ‘nô lệ’!

Lưu hiểu rằng câu chuyện đã đi hơi xa nên vờ cười đánh trống lảng. Vọi một lần nữa lại tỏ ý từ tạ ra về.

– Không! Anh phải đến nnhà tôi để tôi lấy tiền trả anh.

– Mai cô cho cũng được.

– Không! Tôi không ưng thế! Anh phải đưa tôi về đến tận nhà.

Thật ra Hiền sợ phải đi một mình với Lưu trên con đường hèo lánh. Nàng tuy có tính hay đùa nghịch táo bạo nhưng chẳng khi nào quên việc để cao cảnh giác. Nhưng rồi nàng lại chợt nghĩ:

– “Sao đối với Vọi ta không nghĩ đến chuyện giữ gìn như đối với Lưu hay hạng người như Lưủ”.

Lưu yên lặng đi bên cạnh Hiền. Chàng đã định bụng không nói một câu, nhưng thấy Hiền luôn luôn hỏi anh đánh cá những điều mà chỉ hai người hiểu với nhau thì chàng lại mất hết cả bình tĩnh. Lưu bất chợt cố ý hỏi Vọi để phá ngang câu chuyện của hai người:

– À, anh Vọi! Cái người bị tù năm ngoái đã được tha chưả

– Người nào thế, thưa ông Lưủ

– Một người đánh cá trêu ghẹo… một người đầm.

Lưu tưởng thế là đã làm mất thể diện Vọi ở trước mặt Hiền aì ngờ Hiền lại hồn nhiên phá lên cười:

– Chưa biết ai trêu ghẹo ai! Tôi chẳng tin rằng một anh đánh cá lại có thể đi trêu ghẹo một ‘người đàn bà Âu Châu.

Vọi cũng cười vì không hiểu được ý định thâm hiểm độc địa của Lưu.

 

– 17 –

Hiền vừa thì thầm hát, vừa sửa sang những bông hoa hồng, hoa tử vi trong các bình thủy tinh màu ám khóị Nàng quay lại hỏi mẹ:

– Mẹ ngắm xem có đẹp không?

– Đẹp lắm!

Bà Hậu âu yếm đăm đăm nhìn con mỉm cười như cố tìm hiểu ý nghĩ của một cô thiếu nữ ‘đến thì’.

Buổi sáng, Hiền đã ngỏ lời xin phép mời các bạn đến dự tiệc trà vào lúc năm giờ và nghe nàng kéo violon (vĩ- cầm). Bà Hậu bằng lòng ngaỵ Bà cho rằng con gái thời nay cần phải quảng giao để kén chọn lấy người chồng xứng đáng. Thấy con gái đã 20 mà chưa ưng một ai, bà cũng hơi sốt ruột, lo lắng. Vì thế, ở Hà- Nội bà thường vẫn thường hay mở tiệc thết bạn bè của con, cả trai lẫn gáị Trong số đến dự tiệc cố nhiên ó đầy đủ sinh- viên các trường Luật- Khoa, trường Y- Khoạ.., những người năng lui tới với mẹ con bà. Những buổi tiệc ấy có khi trở thành những cuộc hội họp nói về văn- chương, khoa học trong một phòng khách thính. Ai nấy thi nhau trổ tài để làm rung động những cặp mắt đen và những quả tim vàng.

– Con đã gửi thiệp mời rồi đấy chứ?

– Thưa mẹ, rồi ạ.

– Con mời những aỉ

– Thưa mẹ, con mời hết thảy những ngươi thường đến nhà mình. Tất cả độ chừng chín, mười người thôị

– Có Lưu, Thiện, Thanh chứ?

Hiền mỉm cười tinh ranh:

– Lẽ cố nhiên phải có Lưu, Thiện, Thanh.

Rồi nhận thấy mình có vẻ hơi ‘hỗn’ xược với mẹ, Hiền bèn nói chữa:

– Thưa mẹ, ở Sầm Sơn này chẳng mời các anh ấy thì còn mời aỉ Có bao nhiêu người mời được, con đều mời cả. Thế là hay hơn hết, mẹ nhỉ?

Lúc ấy có tiếng chuông ở cổng. Hiền bèn chạy rạ

– Anh Lưu! Chào anh! Anh vẫn được mạnh?

– Cám ơn chị. Còn chị, ‘ngọc thể’ vẫn được an khang chứ?

Hiền cười đáp:

– Cám ơn anh. ‘Ngọc thể’ tôi vẫn được như thường.

Lưu vào phòng khách chào bà Hậụ Bà ta vui vẻ bảo chàng:

– Ông Lưu đến trước nhất, chắc hôm nay may mắn lắm.

Lưu cũng cười:

– Thưa cụ, thánh nhân đã dạy: ‘ăn cỗ đi trước, lội nước đi saú!

Hiền nghe nói lẩm bẩm:

– Nhạt!

Lưu đoán nghe được lời bình phẩm của Hiền, cười bảo nàng:

– Vâng, kể cũng hơi nhạt.

Rồi chàng ngồi yên lặng ngắm bình hoa đặt trên cái bàn thấp phủ khăn ren. Thấy Lưu nét mặt có vẻ hơi giận, bà Hậu khéo léo tìm cách gợi chuyện để có dịp ‘tán tụng’chàng; nào hỏi đến việc học, đến các kỳ thi rồi lân la đến nhà cửa, gia đình cha mẹ, anh em chàng. Lưu tập tễnh mừng thầm vì chàng biết rằng khi nào các bà mẹ có con gái kén chồng mà nói với mình những câu chuyện thân mật như thế là tất có ý chọn mình vào chỗ ‘đồng sàng’. Vì thế, chàng giở hết tài ngôn luận ra khoe khoang một cách kín đáo nhún nhường:

– Thưa cụ, con học đã có gì. Được đỗ đầu kỳ thi lên lớp cũng là maỵ

Bà Hậu toan nâng câu khiêm tốn của Lưu lên thì Hiền đã đỡ lời:

– Thưa mẹ, anh Lưu nói thật đấỵ

Thấy mẹ lườm có ý thầm trách cái tính ngỗ ngịch vô lễ của mình, Hiền nói chữa:

– Vì so với các luật- sư, tiến- sĩ, thạc- sĩ thì học lực của anh Lưu kể cũng chưa có gì thật. Nhưng người ta sao thì rồi mình cũng thế phải không, thưa anh!

Biết rằng một làn không khí lạnh lẽo đang phảng phất trong phòng, Hiền tươi cười đánh trống lảng vì cũng như các cô thiếu nữ có học, nàng rất tài về khoa nói chuyện.

– Anh Lưu ạ, thạc- sĩ nghĩa là cái quái gì nhỉ!

– Vâng, tôi cũng tưởng vậỵ Sao không dùng chữ giáo- sư chuyên môn có giản dị hơn không?

 

– 18 –

Nửa giờ sau khách đến đông đủ. Bà Hậu vịn cớ có người mời đi đánh tổ tôm nên đã ra đi, để lại trong phòng một bọn thanh niên nam nữ. Chẳng qua bà Hậu muốn cho họ được tự do nói chuyện chứ không phải giữ kẻ vì có một phụ- huynh lớn tuổị

Đồng hồ treo điểm 5 giờ 15. Ai nấy đưa mắt nhìn quanh một vòng như để thầm bảo nhau rằng đã đông đủ mà sao chưa có ai bưng nước, bưng bánh ngọt rạ Chừng chủ nhân cũng hiểu ý nghĩ của cái nhìn yên lặng ấy nên tươi cười nói:

– Mong các anh các hị tha cho sự chậm trễ và xin làm ơn ‘du dí cho 10 phút nữa vì còn thiếu một anh.

Mọi người lại nhao lên:

– Thiếu ai thế chị?

– Một nhà thi- sĩ, một nhà ẩn- sĩ.

Một cô bạn của Hiền tên Phụng lên giọng khôi hài:

– Vị chi là ‘hai nhà’.

– Không, nghĩa là thi- sĩ kiêm ẩn- sĩ.

Thanh vẫn có thơ đăng trên các báo, muốn khoe, tỏ cho mọi người biết rằng mình là thi sĩ:

– Thưa cô, không phải thi- sĩ nào cũng là ẩn- sĩ.

Hiền mỉm một nụ cười ‘thông minh’:

– Thưa anh, tôi có dám nói anh đâu, vì tôi biết anh là một thi- sĩ của các cô thiếu nữ; một nhà thi sĩ của thế tục, một phù hoa thi sĩ; nghĩa là ‘un poète mondain’. Còn nhà thi sĩ của tôi tầm thường, bình dị hơn.

Nghe Hiền nói, ai nấy đều phá lên cười:

– Sao mà chị Hiền lắm chữ thế?

Giữa lúc ấy, một người nhà quê đi chân không, đầu chụp cái khăn lượt cũ, mình mặc chiếc áo lương dài rụt rè tiến vào phòng, ngơ ngác sợ hãi nhìn quanh. Hiền đang đứng rót trà nên không trông thấy, chỉ nghe tiếng Thanh nói:

– ‘Bác’ kia hỏi gì?

Quay lại nhìn thấy Vọi, nàng reo lên:

– Kìa anh Vọi! Sao hôm nay anh nho nhã thế?

Vọi bẽn lẽn cười gượng:

– Thưa cô bảo tôi đến có việc gì thế ạ?

– Chả có việc gì cả. Chỉ là mời anh đến xơi chén nước, nghe âm nhạc và sau hết bàn luận về văn thơ.

Sự lãnh đạm thổi qua tâm hồn làm cho đám thanh- niên đang vui vẻ nô đùa bỗng trở nên ủ rũ buồn rầu, ngồi yên lặng trước những chén nước trà mạn khói ngát hương sen.

– Kìa, mời anh Vọi ngồi chơị

– Thưa cô, tôi không dám.

– Không dám cái gì? Ở đây toàn là anh em, chị em thân đấy mà!

Vừa nói, Hiền vừa đặt hai tay lên vai Vọi ấn chàng ngồi xuống ghế. Tự dưng không ai bảo ai, cử tọa đồng thanh phá lên cười vang phòng. Hình như có luồng điện huyền bí chạy chuyển đạt một ý định từ khối óc nọ sang khối óc kiạ Chủ nhân nghiêm trang mời mọi người uống nước, nhưng ai nấy vẫn cười lớn, thành thử chính nàng cũng phải cười theo nốt.

Dịp cười dài có lẽ đã đuổi được sự lãnh đạm. Những câu chuyện vui vẻ đã trở lại trong gian phòng sáng sủạ Nhưng Vọi vẫn bẽn lẽn ngồi cúi mặt nhìn hai bàn chân lấm. Rồi khi thấy mọi người vừa cười vừa nói tiếng Pháp với nhau, chàng cho rằng người ta chế nhạo mình liền đứng xin về.

– Ấy, mời thi sĩ hãy ‘ngồi chơi xơi nước’ đã.

Vọi trân trân nhìn thẳng vào mặt Lưu không đáp. Hiền biết chàng căm tức lắm liền đến gần thì thầm một câu khiến chàng ‘ngoan ngoãn’ ngồi xuống. Lưu nói tiếng Pháp bảo mọi người:

– Con ‘khỉ đột thuần thục’ của cô Hiền.

Hiền cũng dùng tiếng Pháp cãi lại:

– ‘Con khỉ đột’ của tôi khỏe, đẹp hơn tất cả các anh!

– Nếu bàn về cái đẹp hình thức thì vô tận. Con chó bông của cô Thi còn đẹp hơn các cô thiếu nữ diễm lệ nhiều!

Biết rằng câu chuyện đã đi ra ngoài giới- hạn của văn- chương nhã nhặn, Hiền nhớ ngay đến địa vị của mình liền tươi cười bảo Lưu:

– Vâng, anh nói đúng. Tìm cái đẹp về hình- thức thì biết nói sao cho hết! Nhưng thôi, xin mới các anh các chị nghĩ đến đĩa bánh ngọt nó đang ngáp dài chờ mọi người chiếu cố.

– Xin vâng.

Thanh vừa nhai bánh vừa nói:

– Anh… anh gì?

– Anh Vọị

– Anh Vọi ăn đi chứ! Sao lại ngồi thừ người ra thế?

– Chừng ‘thi- sĩ’ làm thơ.

Tiếng cười lại vang lên. Lần thứ hai Vọi lại đứng dậy xin về. Hiền chau mày đưa mắt ra hiệu bảo ngồi xuống rồi bưng một chén nước đưa cho chàng.

– Anh uống chén nước xong ngồi nghe tôi kéo violon, kéo nhị tây nhé!

Mọi người ai nấy liền reo mừng:

– Phải đấy, chị Hiền kéo nhị tây!

Hiền không để nài đến hai lần, cầm đàn dạo qua mấy tiếnt rồi kéo luôn một bài theo điệu Tango: “Un Jour Loin de Toi”. (#1)

Một tràng vỗ tay trổi lên trong khi Vọi nhớn nhác trố mắt nhìn không hiểụ Lưu ‘tán’ một câu:

– Tài âm nhạc của chị Hiền đáng vào ‘conservatoiré (#2). Nhưng chị vừa đàn vừa hát thì còn thú hơn.

Hiền mỉm cười, ‘ngả đầú nói:

– Hân hạnh cho tôi lắm lắm…

Rồi nàng vừa cầm đàn dùng ngón tay cái gảy đoạn điệp điệu vừa ca:

Một ngày em xa anh là một ngày em buồn tênhNhư linh hồn muốn bay bổng trên đám mây mờ…Một ngày em xa anh là một ngày em buồn tênh,Ngồi một mình em thổn thức như anh đang chờ.Này em còn nhớ những khi cùng ngồiDưới cây cùng nô, dưới trăng chuyện trò.Thật một ngày em xa anh là một ngày em buồn tênh,Tình yêu nhau không còn chi êm ái cho bằng…

Tiếng vỗ tay xen tiếng cười:

– Chị dịch ra quốc- âm (#3) à?

– Không, bài dịch của ông Ein Tag Ohnẹ

– Tên gì mà dữ dội thế?

– Có lẽ một người Tàụ

Vọi lại đứng dậỵ Đây là lần thứ ba chàng xin về. Thấy Vọi khổ sở như ‘muốn khóc’, Hiền không nỡ giữ nữạ

– Vậy anh về nhé. Bây giờ đã nghe đàn rồi thì về được.

Lưu nói đùa:

– Anh nên lấy phần vài cái bánh.

Vọi chào Hiền rồi cắm đầu cắm cổ đi thẳng. Ra tới cổng, chàng còn nghe rõ tiếng cười mai mỉa vang lạị Trong đó có lẫn cả tiếng cười của Hiền. Vọi chau mày, lẩm bẩm nói một mình…

 

– 19 –

Vọi lững thững đi ra phía biển, đến ngồi ở một cái mảng nát, tay chống cằm, đăm đăm nhìn phương xạ..

Những người tắm về đã gần hết, mà dân chài đều đã chở mảng đi thả lướị Từng cánh buồm lấm chấm điểm trên nền trời xanh nhạt. Những nét đen động đậy khi ở gần bờ và đứng im tăm tắp khi ra ngoài khơị

Vọi mơ màng, tưởng mình đang ngồi trên một trong những cái mảng ấy, và đang cùng anh em cùng nghề làm việc…

– Kìa, anh Vọi!

Vọi giật nẩy mình ngẩng đầu lên. Vợ Canh, người em họ Vọi đang mỉm cười đứng nhìn chàng.

– Anh không đi nghề?

– Không!

– Mà anh mặc quần áo chững chạc lắm nghỉ! Ý chừng anh đi ăn cỗ ở đâu về?

– Không!

Câu hỏi làm cho Vọi chau mày, khó chịu vì chàng lại nhớ tới bữa tiệc bánh ở nhà Hiền. Chàng nghĩ thầm:

– “Có lẽ họ đang cười đùa, cô Hiền đang kéo nhị tâỵ Mà chắc hẳn là họ đang chế diễu mình!”.

Vọi sau đó căm tức làu nhàu nguyền rủạ Người em dâu họ nghe không rõ nhưng cũng hỏi:

– Anh bảo gì cơ?

– Không!

Thấy Vọi có vẻ không được vui, và như chẳng có hứng nói chuyện, người em dâu họ khẽ chào một tiếng rồi đi thẳng.

Vọi ngồi cố lắng hết tinh thần, nghe xem tiếng đàn của Hiền có thoảng được đến tai không. Nhưng chàng chỉ nghe thấy tiếng sóng biển ầm ầm dữ dộị Cái vạt áo lương tuột cúc, bị gió thổi mạnh bay tạt ngang quấn vào cái nạng. Vọi cởi phắt ra khoác ở cánh tay rồi đứng dậy đi về.

Bỗng nhiên có tiếng cười ròn rã ở gần đấỵ Lúc bấy giờ trời đã nhá nhem tối nên Vọi không trông rõ là aị Nhưng nghe những câu chuyện ồn ào theo gió bay tới, chàng cũng đoán được rằng đám người kia rất đông.

Vọi chỉ kịp chạy lại ẩn núp ở đàng lái cái mảng đặt gác lên trên chiếc chống caọ Gần mười người lũ lượt đi qua, tranh nhau cười nói huyên thiên. Vọi nhận rõ tiếng Hiền và tiếng Lưụ Chàng nghĩ thầm:

– “Chắc thế nào họ cũng nói chuyện mình!”.

Chàng đã toan gọi Hiền, nhưng lại sợ hãi rụt rè không dám. Rồi chờ đoàn người đi khuất, chàng rẽ đường về nhà…

 

– 20 –

Hơn một giờ sau, Hiền cùng bạn bè vẫ còn đi chơi ngoài bãi biển. Trời đã tối hẳn vì là một đêm hạ tuần, và mãi đến chín, mười giờ trăng mới mọc. Rặng đèn điện trên đường cao chiếu ánh xuống những đợt sóng thành những hình trạng rất lạ lùng… Có lúc trông giống một cái tầu bằng kim cương chạy ngang một quãng dài theo ven bờ rồi vụt biến vào trong đêm tối, chìm lắng xuống đáy biển… Có lúc trông giống như một đàn quái vật vẩy dát lân tinh. Chúng gầm thét đuổi nhau, nuốt nhau, biến đi hiện ra mãi mãi không cùng.

Hiền lặng lẽ ngắm cái hiện tượng biến cải trong giây lát mà tưởng như đứng trước một cảnh mộng ảo thần tiên. Bên tai nàng, Lưu thì thầm bài “Un Jour Loin de Toi”.

“Một ngày em xa anh là một ngày em buồn tênh…”

Với cái nghĩa lãng mạn của câu ca, bao nhiêu thi vị của cảnh sóng biển ban đêm càng tăng lên. Hiền ngây ngất mê man, sung sướng cất tiếng hát một bài ca Pháp. Giọng nàng cao và trong. Tiếng sóng trầm và đục như tiếng cây hồ lớn gẩy chen nhịp hát. Dứt lời ca, tiếng ngân còn như kéo dài qua những tiếng vỗ taỵ

Cặp đèn ô-tô (xe hơi) từ trên đường cao chiếu ánh sáng xuống biển làm cho những lớp sóng vụt hiện rõ ra như lúc ban ngày, và trong một giây làm mất hết cái hình ảnh huyền diệu… Hiền cũng vụt tỉnh giấc mộng yêu đương, lắng tai nghe mấy người bạn bình phẩm về bản chất ngây thơ, đần độn của Vọị Nàng chỉ mỉm cườị..

Bây giờ có lẽ đã gần chín giờ vì đèn khách sạn đã tắt. Mọi người chia tay, ai về nhà nấỵ Lưu bảo Hiền:

-Tôi xin đưa cô về.

-Cám ơn anh. Kể thì tôi đi một mình cũng chẳng ai bắt nạt nổị Nhưng anh đã có lòng tốt muốn hộ vệ, tôi quả không dám từ chốị

Đi được một quãng, Lưu ngập ngừng nói:

-Thưa cô…

Hiền nghe chữ ‘cô’ đã hơi lạ tai vì lâu nay Lưu chỉ kêu nàng là ‘chị’. Nhưng lần này nàng chẳng hiểu sao không những nàng không muốn cự lại mà còn nhận ra rằng tiếng ‘cô’ dịu dàng êm ái hơn tiếng ‘chị’.

-Anh bảo gì?

-Thưa cô…

Lưu định tìm những lời âu yếm kín đáo để gợi tình yêu trong lòng cô thiếu nữ nhưng đột nhiên luống cuống, chẳng biết bắt đầu ra saọ

-Cô ở Sầm Sơn lâu ngày đã thấy chán chưả

-Thưa anh, chán thì chưa chán. Nhưng cũng sắp phải về Hà-Nội thôi!

Lưu có vẻ hốt hoảng:

-Cô sắp về Hà-Nộỉ

-Vâng, tôi sắp về Hà-Nộị Nghĩa là mẹ tôi muốn về.

-Để cụ về. Cô ở ngoài này một mình cũng được chứ gì?

Biết rằng mình vừa nói một câu vô lý, Lưu bèn gượng cười nói tiếp luôn:

-Nhưng chắc cụ chẳng cho phép!

Hiền vẫn lặng thinh nhìn những đợt sóng trắng xóa xô nhau trên mặt biển tối đen.

-Cô về thì Sầm Sơn vắng ngắt buồn tênh.

Hiền bật cười hát:

“Một ngày em xa anh là một ngày em buồn tênh…”

Lưu đang hí hửng mừng thầm, đi sát vào người Hiền thì Hiền lại nói:

-Sao mà chữ ‘buồn tênh’ nghe nó ngớ ngẩn buồn tẻ thế? Nó cũng buồn tẻ như như ý nghĩ của anh. Vâng, sao vắng mặt em Sầm Sơn lại buồn tênh được?

Lưu không để ý đến câu nói của Hiền. Chàng chỉ nhận thấy chữ ’em’ lần đầu thốt ra từ miệng người mình yêu, nghe thấm thía đến tận tâm hồn khiến chàng yên lặng một lúc lâu, mơ màng sung sướng…

Bỗng Hiền trỏ tay bảo Lưu:

-Kìa anh trông, đẹp không?

Một đám mây đen viền vàng chói giải ngang trên làn nước, chiếu lên mặt biển một vết dài ánh sáng lăn tăn chạy thẳng từ chân trờị

Hai người dừng bước đứng chờ xem trăng lên. Nhưng Hiền vừa quay lại hỏi Lưu một câu thì một cảm giác là lạ làm cho nàng rùng mình ngoảnh lại trông… Trăng nửa vành đã ló trên đám mây cao hơn mặt biển đến một sảị Ánh sáng hình như chạy lan rộng mãi ra và vẽ một vạch vàng bóng từ đầu nọ đến đầu kia làn nước, ở nơi trời biển gặp nhaụ..

Hiền liếc mắt nhìn Lưu, cảm thấy Lưu đẹp trai lên bội phần và đang mỉm cười âu yếm nhìn mình.

Sự yên lặn làm cho nàng sợ hãi và vội tìm câu nói để khỏi nghĩ liên miên:

-Anh Lưu ạ, đã nhiều lần tôi chờ xem trăng lên, mà chưa lần nào tôi trông thấy trăng đang lúc mọc. Thấy ánh sáng tỏa ra rồi vụt một cái, chẳng biết từ đâu nhảy vọt lên, trăng đã cách mặt nước đến mấy thước.

Lưu cười, nịnh khéo một câu:

-Văn sĩ tả cảnh trăng mọc đúng lắm. Nhưng văn sĩ chỉ quên một điều là ban đêm ở chân trời thường có mâỵ Trăng phải vượt qua đám mây, vì thế lúc ta trông thấy thì đã lên caọ Chỉ có thế!

Hiền suy nghĩ giây lâu rồi mới nói:

-Có lẽ thế. Nhưng tôi đâu phải là văn sĩ đâu, anh đừng quờ quạng, dại dột. A anh Lưu, anh có biết vì sao tôi gọi anh Vọi là thi sĩ không?

Nghe Hiền nhắc đến tên Vọi, Lưu sa sầm nét mặt, lạnh lùng đáp:

-Thưa cô, không.

-Bữa nọ cũng cảnh sáng trăng, nhưng trăng tròng kiạ Anh ấy bảo tôi rằng bàn chân đặt trên cát ướt như in xuống đấy những vết dát bạc sáng loáng.

Rồi nàng vừa bước vừa nói:

-Đây này, anh coi có đúng thế không? Thật là: ‘gót vàng lững thững’… lững thững gì nữa nhỉ?

Lưu đọc tiếp:

-Bên làn nước… trong.

Hiền cười:

-Trong thì cũng chẳng trong gì!

Thấy Hiền rẽ vào phố, Lưu hỏi:

-Cô về?

-Anh chóng quên nhỉ? Anh hứa đưa tôi về nhà kia mà!

-Nhưng đêm trăng đẹp lắm, về làm gì vộỉ

-Khuya lắm rồi, phải về chứ.

Hiền rảo bước. Từ nãy Lưu vẫn theo đuổi một ý nghĩ. Chàng muốn biết Hiền có năng đi chơi ngắm trăng với Vọi không, và nàng đi một mình hay đi với mẹ. Khi lên đến đường, chàng đánh bạo hỏi:

-Cụ với cô thích ngắm cảnh trăng lên lắm phải không?

-Cũng chẳng thích lắm.

-Đêm hôm nọ tôi gặp cô đi với anh Vọị

-Thế à?

-Hình như có cả cụ nữa thì phảị

-Hình như thế.

Đến cổng, Hiền giơ tay bắt tay Lưu:

-Cám ơn anh. Thôi, anh về nhé.

Tiếng bà Hậu ở trong nhà vọng ra:

-Hiền đã về đấy à?

-Thưa mẹ, vâng.

-Sao con đi chơi khuya thế? Ai đưa con về đấỷ

-Thưa mẹ, anh Vọi đấy mẹ ạ.

Lưu nghe Hiền nói dối mẹ thì khấp khởi mừng thầm. Vì chàng chắc chắn rằng trong hai người chỉ mình là đáng kể, đáng sợ. Chàng có biết đâu rằng vì bà Hậu ngờ vực chàng ranh quái nên Hiền phải nói dối để mẹ yên lòng mà thôi chứ chẳng có ý gì khác.

 

– 21 –

Vòi đứng trước cổng nhà bà Hậu, ghé mắt nhìn qua hàng chấn song xem có ai qua lại trong sân để gọi, nhưng chờ mãi chẳng gặp một người nàọ Mọi khi mang trứng, mang gà đến bán, Vòi chỉ việc rao: “Bà có mua trứng, mua gà không?” là cô Hiền ra mở cổng ngaỵ Lần này Vòi không bán chác nên do dự sợ hãị

Hai, ba lần nó lản đi rồi lại quay đến chỗ cũ, vẻ mặt băn khoăn mong đợị Cũng có lúc nó mỉm cười… Một nụ cười vơ vẩn nhưng rất có duyên, nhất là lúc đưa tay vuốt mái tóc đen hay cúi xuống kéo thẳng cái thắt lưng quan lục.

Năm nay Vòi 15 tuổị Tuy phải làm việc nhiều quá sớm nên thân thể hơn lùn, nhưng rất đậm đà dễ coị Đôi mắt sáng và to tròn lại càng làm tôn vẻ thông minh lanh lợi của một cô gái quê mới lớn.

Vòi đương vân vê cái hoa bìm bìm đứng suy nghĩ thì một người vận tây đến cổng kéo chuông. Hiền chạy rạ

– Ồ, anh Lưu! Đến sớm nhỉ?

Lưu cười:

– Tôi đến rủ cô ra biển hóng mát. Trời đẹp lắm.

Rồi chàng quay lại trỏ Vòi:

– Có con bé này hình như muốn hỏi cô điều gì.

Hiền mở cổng nhìn sang bên:

– Kìa, Vòi đấy à? Hỏi gì thế em?

Vòi rụt rè tiến đến gần:

– Thưa cô… cháu đến xin cô mấy viên thuốc.

– Thuốc gì kia, em?

– Cháu cũng chả biết thuốc gì. Anh cháu ốm, hai hôm nay chẳng chịu ăn cơm. Tối hôm qua mẹ cháu dặn cháu lên xin cô vài viên thuốc.

– Anh Vọi ốm?

Thấy Hiền buồn rầu ngẫm nghĩ, Lưu phì cười:

– Mày xin thuốc mà không nói anh mày ốm bệnh gì thì còn biết chữa ra làm saỏ

Hiền ôn tồn bảo Vòi:

– Được, em cứ về rồi tôi đem thuốc đến chọ

Vòi ngần ngừ vì không nghe rõ câu Hiền nóị Vả lại, không khi nào nó dám ngờ rằng cô Hiền lại đích thân đến thăm anh nó.

– Thưa cô, cháu về tay không sợ mẹ cháu mắng. Hay cô cứ cho cháu… thứ thuốc hôm trước ấy mà.

Hiền mỉm cười:

– Không được. Em sốt thì mới dùng thuốc ấy, chứ anh Vọi biết có sốt không?

Vòi đáp liều:

– Anh cháu cũng sốt.

– Vậy em đứng đấy chờ nhé.

Hiền chạy vào trong nhà lấy ống thuốc ký- ninh đưa cho Vòi và dặn chỉ nên dùng mỗi lần một viên thôị Vòi đỡ lấy, ngớ ngẩn nói:

– Cô cho anh cháu tất cả?

– Ừ, tất cả. Nhưng nhớ đừng dùng tất cả một lúc nhé. Uống như thế sẽ hóa điên đấy!

Vòi cười láu lỉnh:

– Vâng, cháu xin nhớ kỹ.

Đoạn nó chắp tay chào rồi sung sướng cắm đầu chạỵ Hiền ngây người đứng nhìn theọ

Không thấy Hiền lưu ý đến mình, Lưu ngắt một bông hoa dại xé vụn từng cánh, miệng huýt sáo một bài ca Pháp.

– Chết, quên! Xin lỗi anh nhé.

Lưu cố giữ nét mặt thản nhiên, nhưng giọng vẫn nhiễm đầy vẻ tức giận:

– Có gì mà cô phải xin lỗi!

Rồi chàng cười gượng, tiếp luôn một câu nói đùa:

– ‘Bà lang’ kia đấy! Nhưng chẳng biết có ‘băm’ không?

Hiền không đáp. Nàng đang mải theo đuổi những ý nghĩ miên man. Đã bốmn hôm nay nàng không gặp Vọị Mà hình như nàng quên bẵng rằng ở Sầm Sơn có một anh đánh cá tên là Vọị Chiều chiều nàng ra tắm, sáng sáng nàng ra dạo mát trên bãi cát. Những người kéo lưới không hề nhắc nàng nhớ đến hình ảnh anh chàng tráng kiện đẹp traị

Vì bên nàng lúc nào cũng có đám bạn khuê các phong lưụ nhất là có Lưu, người đã làm cho nàng bắt đầu cảm thấy rung động… Trái tim nàng bắt đầu đập mạnh ngay từ hôm cùng nàng nói chuyện trong một cảnh nhuộm toàn màu yêu đương của một buổi tối trăng mờ, biển réọ

– Cô nghĩ gì mà thờ thẫn cả người ra thế?

Không thấy Hiền trả lời, Lưu giận đi thẳng vào trong nhà chào bà Hậu rồi ngồi tiếp chuyện với bà, để mặc Hiền đứng nghĩ vơ vẩn ở ngoài cổng.

Hiền cố nhớ lại những sự việc đã xảy ra và tự trách thầm:

– “Vô tình ta đã phạm một tội ác là mời Vọi đến dự tiệc trà!”.

Hiền cho rằng Vọi ốm chỉ vì bị người ta chế giễụ Sức tưởng tượng của nàng tả Vọi ra một người biết tự trọng như bọn trí thức. Và nàng nhận thấy đám bạn nàng và chính nàng là một lũ ‘tàn ác’, đem một trái tim ngây thơ thành thật ra làm trò đùạ Vẫn biết mời Vọi đến dự tiệc nàng không có ý muốn trêu ghẹo mà chỉ cốt tỏ cho bạn hữu nàng hiểu rằng nàng không hề phân biệt giai cấp. Nhưng đó chỉ là một sự vụng về, một tính toán sai lầm. Mời Vọi vào trong phòng khách hôm ấy có khác gì nhốt một con chim đang bay nhảy tự do ngoài trời vào trong một chiếc lồng.

Hiền mơ màng như thấy Vọi hiện ra ở trước mặt với tấm thân cân đối nở nang… Nhưng tấm thân ấy không làm rung động được lòng nàng như trước nữạ Nàng nghĩ thầm:

– “Cái đẹp về hình thức khó cảm được trái tim một người có trí thức nếu cái đẹp hình thức ấy không chứa một tâm hồn tương đương.

Nhưng Hiền lại nghĩ:

– “Biết thế nào là tương đương? Tâm hồn không hẳn là trí thức. Có trí thức mà gian trá, lừa dối, tàn ác thì không bằng có một tâm hồn ngây thơ và thành thật tuy thô lỗ.”.

Nàng nhận thấy Vọi đứng riêng ra một xã hội khác hẳn với cái xã hội nàng đang sống. Cái xã hội ấy chỉ nghĩ đến dùng trí thức để che đậy một tâm hồn có khi xấu xa, đê hèn…

– “Ừ, biết đâu rằng anh Lưu cảm về trí thức, về tâm hồn mình, hay chỉ cảm về tài sản của mình? Còn một người như Vọi nếu yêu ai thì chắc chắn là yêu thành thật, không bao giờ biết mơ ước những gì xa xôị”.

Sẵn có một nền học vấn lãng mạn, Hiền bài trí rất mau ra một cuộc đời đầy đủ, êm đềm: Hai vợ chồng cùng đẹp, khỏe mạnh, chỉ biết yêu nhau và làm việc bằng chân taỵ

Và nàng cảm thấy rằng không những Vọi biết yêu, mà có lẽ Vọi còn yêu tha thiết hơn những người thường.

– “Ừ, anh ta ốm… Biết đâu không phải vì say mê nhớ tiếc một cô thiếu nữ mà anh ta nhận biết hơi muộn rằng mình không thể yêu được…, mà anh ta coi như đã sắp lọt vào tay một người khác xứng đáng hơn anh ta… Cô thiếu nữ ấy chính là ta!”.

Hiền mỉm cười, nụ cười tự phụ của cô thiếu nữ đã làm cho nhiều anh choáng váng đêm mê vì học vấn trí thức và nhan sắc của mình.

– Anh Lưu!

Nghe Hiền gọi, Lưu vội chạy ra hỏi:

– Cô truyền?

Hiền cười:

– Anh cứ dạy quá lời thế? Ta ra bãi biển hóng mát đị

Lưu vui vẻ đáp:

– Xin vâng.

Bà Hậu gọi Hiền bảo thong thả ăn sáng chờ bà cùng đi chơi với, nhưng nàng mời mẹ cứ ăn trước. Bà mỉm cười âu yếm bảo Lưu:

– Cũng được. Cậu Lưu đưa em nó về ngay nhé!

– Bẩm, vâng.

Bà Hậu biết rằng Lưu thành thật muốn làm rể bà nên bà thôi không nghi kỵ nữạ Hơn nữa, bà ta muốn hai người năng được gần nhau để hiểu nhau, quý trọng nhau… Và để sau này con bà khỏi phải phàn nàn rằng bà ép lấy người chồng mà nàng không thuận…

 

– 22 –

Thấy Lưu rẽ về bên tay trái, Hiền gọi:

– Phía này, anh Lưu!

– Ra biển kia mà!

– Thì anh cứ đi với tôị

Hiền với vẻ mặt cau có nhưng quả quyết. Lưu hiểu rằng những lúc ấy mà làm trái ý nàng thì không có lợi gì nên lẳng lặng đi theo, không hỏi, không nói một lờị Gần đến on đường rẽ sang nhà bưu- điện, Hiền gặp Phụng liền rủ cùng đi chơị Cô kia nhận lời ngaỵ

– Nhưng đi đâu thế chị?

Hiền thản nhiên đáp:

– Đến thăm anh Vọị

Nghe nói đôi mắt Lưu trợn trừng:

– Đến nhà Vọỉ

– Vâng.

Phụng suy nghĩ, cố nhớ lại:

– Anh Vọỉ Có phải cái anh đánh cá đến dự tiệc hôm nọ không?

– Phải đấy chị ạ. Anh ấy ốm.

Lưu tìm được một câu ngăn cản:

– Biết anh ta mắc bệnh gì mà cô dám đến thăm? Nhỡ anh ta bị thổ tả, ho lao, hay sốt rét, thương hàn thì có lây chết không?

Hiền lạnh lùng nói:

– Vậy thì anh đừng đi nữa là hơn hết, cả chị Phụng cũng vậỵ Nếu sợ lây thì xin ở lại, tôi đi một mình. Riêng tôi, tôi biết anh Vọi không mắc những bệnh nguy hiểm ấỵ

Rồi nàng biểu lộ lòng độc ác của nàng bằn một câu bí hiểm, đầy những ý nghĩa mờ ám:

– Mà anh ấy mắc bệnh gì có lẽ tôi cũng đoán ra được.

Nàng muốn nói Vọi ốm tương tư vì nàng, nhưng Lưu không hiểu, cho rằng nàng đã một mình lẻn đến thăm anh ta rồị Lưu cười gượng nói:

– Cô nóng quá! Cô còn chẳng sợ lây nữa là tôi đây, thân một nam nhi dũng cảm.

Hiền vẫn còn căm tức, và chẳng hiểu sao nàng cảm thấy ghét Lưu về đủ các phương diện. Nàng nhíu mày nhìn đi nơi khác và bật lên một tiếng cười chua chát, cay cú lạ lùng.

– Đi thì đi, không đi thì thôi! Làm gì mà phải giở những thân danh ‘nam nhi dũng cảm’ ra như thế! Nó có vẻ…

Nàng toan nói ‘có vẻ tuồng’, nhưng kềm ngay được vì nàng chợt nhận ra là mình ‘tàn nhẫn quá’.

Từ đó ba người yên lặng đi bên cạnh nhau không ai nói với aị Mãi đến lúc leo hết con đường dốc lên núi, Lưu mới dừng lại thở và bảo hai cô thiếu nữ:

– Các cô trèo khỏe quá!

Phụng tự phụ, mỉm cười:

– Chuyện!

Hiền hỏi:

– Thế nàỏ Anh đã mệt rồi saỏ Vậy cái ‘dũng cảm nam nhí của anh cất ở đâu, không đem ra dùng?

Lưu bèn ngồi nghỉ một lát để ngắm cảnh, nhưng Hiền nóng ruột muốn biết ngay bệnh trạng của Vọi ra sao nên bảo chàng:

– Chịu khó một tí nữa, sắp tới rồi! Đó cũng là cách tập thể thaọ Anh phải biết, ngày nào chúng tôi cũng tập chạy, tập đi ít ra cả tiếng đồng hồ. Phải không chị Phụng?

Lưu nghĩ mà thêm xấu hổ với hai cô bạn gái nên đứng dậy đi liền. Ngắm họ, chàng nhận thấy có sự liên hệ của tấm thân dịu dàng uyển chuyển với cái sức mạnh của sự tập luyện công phụ Và chàng hiểu rằng thời nay không còn là thời chia hẳn ra bên đàn ông là mạnh mẽ, và bên đàn bà là yếu đuối nữạ Chàng nghĩ thầm:

– “Ta sống ở thế kỷ trọng ‘cá nhân chủ nghĩá. Nhưng muốn cho chủ nghĩa này đắc thắng thì không gì bằng làm cho nam nữ bình đẳng về mọi phương diện. Những danh từ ‘phái mạnh phái yếú kia vẫn còn thì chưa thể bình đẳng được.”.

Nhìn hai người bạn gái, chàng tự hỏi:

– “Họ với mình, ai thuộc phái mạnh và ai thuộc phái yếủ”.

Vấn đề phụ nữ rõ rệt hiện ra trước mắt chàng hiện ra thành thịt thành xương. Cái vấn đề mà trước kia chàng cho rằng chỉ có ở trong lý tưởng, vì chàng mới đọc những lời bàn tán khô khan lờ mờ, kiểu cách đăng trên báo chí chứ không bao giờ chịu nghĩ đến một cách thiết thực như hôm naỵ.

 

– 23 –

Hiền đưa Phụng và Lưu đi thẳng vào nhà Vọi như chủ dẫn khách vậỵ Con chó trắng đã quen với cô thiếu nữ thường vuốt ve nó nên lại gần vẫy đuôi mừng quýnh, kêu rít lên. Hiền cất tiếng gọi, tức thì bà Bật đang rửa rau ở sân liền vứt ‘phịch’ cái rổ xuống đất mà chạy rạ

Cảnh tượng ‘quá thân mật’ ấy làm cho Lưu tức giận, mặt hơi tái đị Chàng đứng im, trừng trừng nhìn hết chỗ nọ chỗ kia, tỏ vẻ khinh bỉ.

Bà Bật vừa lau tay ướt vào áo, vừa vui mừng nói:

– Trời ơi, quý hóa quá! Xin rước cô… Xin rước thầy và hai cô vào chơị

Hiền hỏi:

– Anh Vọi ốm ra sao thế bác?

– Vâng, cháu ốm. Sao cô biết cháu ốm mà đến hỏi thăm?

Thì ra Vòi nói dối rằng mẹ sai lên xin thuốc. Nhưng nói dối như thế để làm gì? Hay Vòi láu lỉnh, ranh mãnh định có mục đích quỷ quái chi đâỷ Hiền ngờ vực, nhưng chỉ mỉm cười đáp lại với bà Bật:

– À, tôi gặp cái Vòị Hỏi thăm mới biết. Tôi có gửi nó cầm về cho anh Vọi một ống thuốc sốt. Chẳng hay nó đã đưa cho anh ấy uống chưả

– Thưa cô, nó chưa về. Chừng nó còn chạy ra chợ.

Hiền và Phụng bước ra thềm. Còn Lưu thì đứng ngoài sân chắp tay sau lưng chúm môi huýt sáo làm bộ mặt ra vẻ thản nhiên lãnh đạm, nhưng bao nhiêu giận dữ căm hờn vẽ rành rành trên nét mặt.

– Mời thầy vào trong nhà ngồi chơi xơi nước.

– Được, mặc tôị

Bà Bật kéo vội chiếc mới gác trên cái giá gỗ treo ở hiên rồi đem đến phản vừa giải trùm lên chiếu rách vừa mời:

– Xin rước thầy với cô ngồi chơi tạm.

– Được, bác. Đưa chúng tôi vào thăm anh Vọi đã.

Hiền và Phụng lách vào trong gian nhà kín mít tối om. Vọi nghe rõ tiếng Hiền vội đứng xuống đất chắp tay chào:

– Lạy cô ạ. Mẹ ơi! Chống hộ con cái phên nứa cho sáng một tí, chứ chẳng nhìn rõ gì sốt!

Tiếng Hiền đáp:

– Được, anh cứ nằm nghỉ. Anh sao thế?

– Thưa cô, tôi cũng cảm qua loạ

Vọi biết có một cô đi với Hiền, nhưng chưa rõ là aị Mãi đến lúc bà Bật chống cao cái phên lên, chàng mới nhận ra là một cô dự tiệc trà bữa nọ. Chàng sa sầm ngay nét mặt. Cái cảnh trong phòng khách nhà Hiền với tiếng đàn réo rắt hòa tiếng cười nói mỉa mai đã ám ảnh chàng luôn mấy hôm liền nay lại hiện rạ

– Kìa, anh không nằm nghỉ? Sao lại dậy thế?

– Thưa cô, cứ để mặc tôi ạ. Tôi đỡ nhiều rồị

Câu nói thành thật của anh đánh cá chất phác làm Hiền nghe như có ngụ ý tình tứ, đầy xúc động trong đó. Nàng hiểu câu nói kia của Vọi có nghĩa là:

– “Tôi đỡ nhiều rồi vì cô hạ cố đến thăm tôị”.

Hiền mỉm cười sung sướng ghé tai Phụng thì thầm:

– Chị coi, người nhà quê chẳng biết ‘tán’ là gì?

Phụng ngơ ngác không hiểu ‘tán’ ở chỗ nàọ Vọi thì cho là hai cô lại ‘giễú mình nên thở dài ngồi xuống phản, hai tay ôm đầụ Hiền tưởng Vọi mệt lắm, lại gần bên, đặt tay lên trán chàng.

– Đầu anh nóng lắm, phải nằm xuống mà nghỉ chứ!

Nhưng Vọi vẫn ngồị Thấy vậy, Hiền nói tiếp:

– Nằm xuống! Bảo ngoan, không tôi giận!

Bàn tay cô thiếu nữ vừa thơm tho, vừa mát rượi cộng thêm giọng nói dịu dàng êm đềm khiến anh nhà quê choáng váng mê man như mất cả hồn. Thân chàng thong thả, nghiêng mình xuống phản.

Lúc ấy Lưu sốt ruột nên đi vàọ Chàng mím môi, trợn mắt đứng nhìn rồi bước thẳng đến gần Hiền khẽ nói:

– Về thôi, không ở nhà cụ mong đợị

Hiền như chẳng chú ý đến lời của Lưu nóị Nàng dịu dàng bảo Vọi:

– Anh nằm nghỉ, lát nữa Vòi nó đem thuốc về. Anh uống một viên sẽ khỏi ngaỵ

Bà Bật mời ba người ra phản ngoài hiên xơi nước. Hiền và Phụng nhận lời, bưng cái bát sành mẻ đựng nước chè tươi nóng uống ‘xì xụp’ có vẻ ngon lành lắm. Còn Lưu thì hai tay thọc túi quần đi đi lại lại ngoài sân và luôn miệng kêu:

– Mùi gì tanh quá!

Bà Bật ở trong nhà chạy ra đáp:

– Thưa thầy, mùi lưới phơi đàng kia đấy! Thưa thầy, con nhà chài lưới thì sạch làm sao được?

Quay qua Hiền và Phụng, bà vừa cười vừa nói:

– Thưa thầy với hai cô, cá tanh thế mới có cơm ăn.

Hiền lấy làm khó chịu về tính nết của Lưu nên nói chọc tức một câu:

– Phải, cũng như sau này anh Lưu ra làm trạng- sư (#1), người ta càng hay kiện cáo nhau thì anh càng có nhiều tiền tiêu thôi!

Bà Bật chẳng hiểu gì nhưng cũng đáp liều:

– Vâng, chính thế thưa thầy với hai cô. Thời buổi này khó kiếm ăn lắm! Một đồng bạc cá ngày xưa bây giờ chỉ bán được năm, sáu hào thôi!

 

– 24 –

Lưu nghe câu nói thản nhiên của người đàn bà lại càng căm giận, nhưng chàng vừa nghĩ ra được một kế vội tươi ngay nét mặt bảo Phụng:

– Để cô Hiền ngồi đây, cô Phụng với tôi ra bãi bể chơi đị

Chàng tưởng nói thế là trêu tức được Hiền, nào ngờ Hiền vui vẻ bảo Phụng:

– Phải đấy! Chị ra đó mà hóng mát. Bãi xóm Sơn đẹp lắm. Tôi đã tắm ở đó mấy lần rồị

– Thôi, chờ chị cùng đi cả.

– Thì hai người cứ đi trước, tôi sẽ ra saụ

Phụng xưa nay vẫn ghen với Hiền được Lưu luyến ái và coi như người vợ chưa cướị Nàng cho rằng nàng giàu có, xinh đẹp chẳng kém gì Hiền thì sao nàng lại không xứng làm vợ Lưủ Mà có lẽ Lưu sở dĩ không để ý đến nàng chỉ vì chưa có dịp nào được chuyện trò thân mật với nàng mà thôị Phải biết rõ tâm hồn nhau mới thành thật yêu nhau được. Vì thế, nàng nhận lời, đứng dậy cùng Lưu đi liền.

Nhưng nàng đâu ngờ đó chỉ là một mưu kế của Lưu dùng để gợi lòng ghen tuông của Hiền. Chàng vẫn kiêu căng, tự cho mình là một người chồng mộng tưởng của các cô tân thờị Chẳng thế mà tiệc trà nào, bọn họ cũng phải mời chàng cho bằng được. Cái ý nghĩ âm thầm ở đây, trái tim các cô thiếu nữ kén chồng cùng những bà mẹ kén rể, chàng đều tự hào rằng chàng đọc được vanh vách.

Ra tới bãi biển, thấy Lưu buồn rầu nghĩ ngợi, Phụng khẽ hỏi:

– Thưa cô, quả có thế.

– Ai lại đến thăm một anh đánh cá bao giờ!

Không thấy Lưu trả lời, Phụng bèn nói tiếp:

– Chẳng còn nghĩ đến thể diện, thể diếc gì nũa! Chẳng còn sợ những lời dị nghị của công chúng nữa!

Nghe Phụng nói xấu ‘người yêú, Lưu đã có mòi hơi cáụ Chàng gằn giọng hỏi:

– Cô tính, lời dị nghị của công chúng thì phỏng đáng kể vào đâủ

– Vẫn biết thế, nhưng nhỡ rạ..

– Nhỡ ra saỏ

Phụng muốn Lưu hiểu ngầm câu nói đầy nọc độc của mình nên mỉm cười vờ chữa:

– Không, chẳng sao cả. Chết chưa! Em quên hẳn chị Hiền là ‘vị hôn thê’ của anh!

Lưu dằn từng tiếng:

– Thưa cô, thế thì cô lầm tọ Cô Hiền chỉ là một người bạn rất đáng kính của tôi thôi, cũng như cô, cô Thi, cô Lan và hết thảy các cô thiếu nữ khác mà tôi có hân hạnh được quen biết.

Phụng tinh ranh nhìn Lưu:

– Thì ra thế! Tôi cứ tưởng…

Lưu ngắt lời:

– Thưa cô, không bao giờ nên ‘tưởng’ cả!

Phụng cười nắc nẻ:

– Không thì thôi, làm gì mà ‘anh’ giận ’em’ thế?… Nếu chị Hiền không phải là vị hôn thê của anh thì ‘càng haý chứ sao!

Lưu chau mày:

– Thưa cô, sao lại ‘càng haý?

– Vì ban nãy tôi lỡ lời nói xấu chị ấy mất câụ

– Vâng, tôi cũng tưởng điều ấy không nên, nhất là khi nguời bạn lại không có mặt ở đâỵ

Phụng càng cười to:

– Tôi có thể ví anh với anh Alceste trong vở hài kịch của Molièrẹ Ai lại nói chuyện với một thiếu nữ mà cau có gắt gỏng đến thế!

Lư chợt hồi tâm tỉnh ngộ:

– Xin lỗi cô, tôi thường có nết xấu ấy thực, cô tha thứ chọ Nhưng ta về thôi kẻo cô Hiền mong.

Phụng vẫn còn tai ác:

– Biết đâu rằng chỉ Hiền mong?

Khi hai người trở lại nhà Vọi thì Hiền đang đứng bên phản hỏi chuyện anh đánh cá. Gần đó, Vòi tay cầm bát nước với ống thuốc. Thấy Lưu và Phụng, Hiền thản nhiên hỏi:

– Về vội thế?

Phụng đưa mắt liếc Lưu, có ý bảo:

– “Đấy anh coi! Chị Hiền có mong đợi chúng ta đâu!”.

Hiền chỉ hỏi một câu vơ vẩn rồi lại quay về phía Vọi:

– Anh uống rồỉ

– Thưa, đã. Cám ơn cô.

– Vậy nằm nghỉ nhé, chúng tôi về thôị Hễ chưa khỏi thì tôi lại đem thuốc đến. Nhưng chắc thế nào cũng khỏi, phải không?

Vọi trở mình quay vào phía trong. Hiền vừa thoáng trông thấy hai giòng lệ lặng lẽ chảy hai bên má chàng. Đó có lẽ là những giọt nước mắt sung sướng trong đời Vọị Hiền cũng sung sướng mỉm cười.


Còn tiếp. Đọc bản đầy đủ tại ĐÂY.

Hits: 7

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *