Năm 1944, khi còn là 1 du ca hát rong khắp các miền, nhạc sĩ Phạm Duy đã gặp nàng người Việt lai Anh tên Helene tại Phan Thiết. Lúc này Helene có 2 người con và đã li dị chồng. Giữa họ đã nảy sinh 1 tình cảm trong sáng, vì mặc cảm chàng chỉ là chàng hát rong, còn nàng cảnh góa bụa nên giữa họ chỉ mới mấp mé 1 mối tình.

1956, Phạm Duy tình cờ gặp lại Helene giữa Cholon – SG. Lúc này Helene đã có chồng mới và 2 con riêng đã lớn, cô con gái Alice đã 16 tuổi. Lúc này người nhạc sĩ tên tuổi – vừa bị vướng vào 1 scandal ái tình đáng xấu hổ với em dâu được cả nước biết tới – đã tìm sự an ủi bên mẹ con Helene, và nảy sinh mối tình với cô gái 16 tuổi Alice, người đã xuất hiện trong hầu hết các bản tình ca hay nhất của Phạm Duy: Tìm Nhau, Cho Nhau, Thương Tình Ca, Ngày Đó Chúng Mình, Chỉ Chừng Đó Thôi, Kiếp Nào Có Yêu Nhau… và bài Nghìn Trùng Xa Cách.

Một chiều mùa Thu 1957, Phạm Duy tỏ tình với Alice và được nàng ban cho một cái ừ lặng lẽ. Năm 1968, Alice lên xe hoa về nhà chồng, Phạm Duy tiễn nàng bằng “Nghìn Trùng Xa Cách”…

Phạm Duy nói trong hồi ký: “Tôi cố gắng tránh mọi đụng chạm về xác thịt và tôi hãnh diện để nói rằng nàng vẫn là một trinh nữ khi rời xa tôi để bước chân lên xe hoa về nhà chồng. Là một nghệ sĩ, tôi cần tình yêu để sáng tác, giống như con người cần khí trời để thở. Tôi không cần phải chiếm đoạt ai cả, nhất là chiếm đoạt một người con gái còn ít tuổi. Giữa chúng tôi, không có ràng buộc, trói chặt nhau. Mỗi cuối tuần gặp nhau, thế là quá đủ.”

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà khóc với cười
Mời người lên xe về miền quá khứ
Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu
Đứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt mầu
Sẽ có chẳng nhiều đớn đau
Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu
Có lũ kỷ niệm trước sau

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thư
Rồi sẽ tan như bụi mờ
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho
Thả gió bay đi mịt mù

Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà giữ cho người.
Trả hết về người chuyện cũ đẹp ngời
Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui
Lời khóc lời cười, chuyện ngắn chuyện dài
Trả hết cho người, cho người đi
Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi
Đường ta đi trời đất yên vui
Rừng vắng ban mai, đường phố trăng soi
Trả hết cho người, cho người đi

Trả hết cho ai cả những chua cay
Ngày chia tay lặng lẽ mưa rơi
Một tiếng thương ôi gửi đến cho người
Trả nốt đôi môi gượng cười
Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người.
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người.

Nguồn: Quán Nhạc Vàng

 

 

Hits: 15

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *