Đọc các kỳ trước tại ĐÂY

Các di dân người Anh đã mang phong tục của họ đến Australia và New Zealand. Vì vậy, các công đoàn ở hai nước này trong giai đoạn đầu cũng giống với dạng công đoàn ở mẫu quốc. Việc Australia được dùng làm điểm đến cho những người đi đày, khởi đầu từ cuối thế kỷ 18, đã không tạo thuận lợi cho sự hình thành các tổ hợp công nhân. Nhưng khi những người đi đày chuyển thành dân định cư tự do, những dấu hiệu đầu tiên của hoạt động công đoàn đã xuất hiện. Trong những năm 1830 và 1840, người ta đã thành lập các hiệp hội của thợ thủ công. Ngoài mặt, các hội này nhằm tạo mối quan hệ bạn bè tương trợ giữa các thành viên; nhưng trong thực tế, chúng cũng nhắm đến các mục đích thương mại. Các hội này hiện diện trong giới thợ in, thợ may, thợ xây và kỹ sư. Với sự bành trướng của nền kinh tế trong thập niên 1850, những nhóm như vậy đã tạo nền tảng cho các công đoàn thường xuyên hiện diện. Mô hình đang nổi lên là một dạng nghiệp đoàn thủ công, trong đó các công đoàn Australia, cũng như các bản sao của chúng ở nước Anh, tìm cách hạn chế nhân sự đầu vào và điều chỉnh mối quan hệ lao động trong từng ngành nghề. Ở Anh, trong những thập niên giữa của thế kỷ 19, một số công đoàn dạng này đã phát triển tổ chức của họ trên một nền tảng quốc gia. Trong số này, nổi tiếng nhất là Cộng đồng Kỹ sư Thống nhất (Amalgamated Society of Engineers) được thành lập năm 1851, và Cộng đồng Thợ mộc Thống nhất (Amalgamated Society of Carpenters and Joiners) được thành lập năm 1860. Ở Australia, động lực chính để hình thành các công đoàn cấp quốc gia đến muộn hơn, với việc các thuộc địa độc lập hợp nhất thành một nước vào năm 1901.

Ở cả hai nước, vì các công đoàn được thành lập theo từng ngành nghề độc lập với nhau, chúng cộng tác để đạt được những mục đích lập pháp chung, hơn là để thương nghị về những vấn đề công nghiệp. Trường hợp kinh điển là Hội nghị Công đoàn Anh (Trades Union Congress – TUC), một hội nghị công đoàn thường niên hình thành vào năm 1868, nhằm lobby các hoạt động lập pháp thông qua một ủy ban các Nghị sĩ đương chức. Mô hình này cũng được bắt chước ở Australia. Vào năm 1879, người ta đã tổ chức một số Hội nghị Công đoàn Liên Thuộc địa, phần nào nhằm khuyến khích sự hình thành từng ủy ban Nghị sĩ ở mỗi thuộc địa tự quản. Những hoạt động chính trị này chắc chắn đã giúp cải thiện tình trạng hợp pháp của các công đoàn. Trong năm 1872 và 1875, nhiều quy định cản trở hoạt động của các công đoàn đã bị Nghị viện Anh bãi bỏ. Các biện pháp tương tự cũng được thực hiện ở mọi thuộc địa Australia vào năm 1876 và 1902, rồi ở New Zealand vào năm 1878. Dù ba xã hội này khác nhau về nhiều phương diện, cho đến nay, tính chất tự do của chúng đã cho phép chúng dung dưỡng các công đoàn. Riêng ở Anh, các công đoàn tự chúng đã góp phần tạo ra hiệu ứng đó. Là những tổ chức hữu hình, ổn định, và được quản trị một cách chuyên nghiệp, các công đoàn cấp quốc gia hồi giữa thế kỷ 19 trái ngược hẳn với những công đoàn bí mật và dễ bay hơi của thời kỳ trước.

(còn tiếp)

Dịch bởi Nguyễn Vũ Hiệp – Unions Network

Bài gốc: Encilopedia Britannica

Hits: 43

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *